Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 27 Rung Động Đá Cổ

Chương trước Chương tiếp

Ngày hôm sau, sương mù vẫn ôm lấy cánh đồng ngập trong tiếng rì rào của lá cây xào xạc, còn một luồng khói nhẹ nhàng bốc lên từ những vết nứt trên nền đất.

Thanh âm vô hình của thanh đồng vừa rời tay Gia Huy vẫn còn vang vọng trong không khí như lời thì thầm của quá khứ.

"Âm thanh này có vẻ đang kích hoạt gì đó dưới lòng đất," Gia Huy nói, giọng lạnh lùng nhưng không kém phần tò mò.

Khánh An cúi nghiêng về phía chiếc mảnh đồng sáng loáng trong tay anh, mắt cô dường như nhìn xuyên qua thời gian.

"Tôi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng..." cô thở dài, ánh mắt xanh biếc phản chiếu một hình ảnh luân chuyển nhanh chóng của những nghi lễ cổ xưa mà bà cô từng nghe kể.

Một cú sốc nhẹ làm cho các tia sương xung quanh họ đột nhiên xoáy lên thành những vòng xoáy rủa mắt.

"Có những ký tự trên đây giống như các mẫu phong thủy tôi đã học," Trần Bảo đáp lại sau khi đưa kính phóng đại đến gần hơn với bề mặt đồng.

Các đường nét uốn khúc tạo thành một hình tượng giống con mèo đang cúi đầu quỳ xuống một viên đá lớn mang biểu tượng ba vòng khép kín – một dấu hiệu mà ông nhớ được từ cuốn sách cổ của trường học pháp y.<|--- End --- (This answer does NOT match expected format.)

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *