Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 20 Bí Ngưỡng Dưới Thác

Chương trước Chương tiếp

Ánh sáng ban mai còn le lói trên bề mặt lũy gà khi nhóm bước rón rén theo tiếng reo giọt nước dạt dào từ phía thác.

"Âm thanh này cứ như lời mời gọi của một ai đó," Khánh An thở dài, mắt dõi từng vị trí của dòng suối.

"Nếu có gì ở dưới đây thì chắc phải có dấu hiệu cảnh báo," Trần Bảo lắc đầu, tay nắm chặt cuốn sổ tay đầy ghi chép.

"Nhưng chúng ta đã tới đây vì mục tiêu chung," Gia Huy đáp nhanh, mắt sâu nhưng không biểu lộ cảm xúc.

Phạm Quang kéo một chiếc đèn pin mạnh hơn ra khỏi balo và hạ nó lên cao để chiếu sáng khu vực xung quanh.

"Đúng rồi," anh nói, ánh sáng xanh lá cây phản chiếu trên tảng đá phủ rêu khiến một khe hở hiện ra giữa những tảng lớn.

Lê Thảo bước tới gần khe hở, tay nắm lấy một cuốn sách da cũ mà cô mang theo từ lâu.

"Có thể đây là lối vào ‘Thủy Cung’ mà ông Lâm đề cập," bà cô bình tĩnh đọc một đoạn cổ tích viết bằng chữ thảo trên giấy nhám.

"Nhưng chưa rõ liệu có bùa ngải nào bảo vệ ở bên trong," Khánh An rùng mình lại, nhớ lại lời cảnh báo của tổ tiên về việc phá vỡ vòng tròn linh hồn.

"Không còn cách nào khác ngoài việc khai quật ngay bây giờ," Trần Bảo tuyên bố quyết liệt, đôi mắt dày đặc nhìn về phía sâu nơi tiếng hú vẫn vang vọng.

Sự xuất hiện bất ngờ của một phụ nữ già trong áo dài trắng màu sữa làm mọi người giật mình.

"Ta là Đào Nhân, người bảo hộ của thác này từ đời cha truyền con," bà tự giới thiệu bằng giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

"Các ngươi đang xâm nhập vùng đất linh thiêng mà không dâng lễ vật," bà tiếp tục khi đưa ra một bình chu đáo đầy rượu nho thơm ngát.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *