Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 24 Bản Ghi Lặng Lẽ Từ Sách Cũ

Chương trước Chương tiếp

Mặt trời mới vừa nhô đầu lên qua những tảng đá vôi dày đặc của hẻm đá phía đông làng Thanh Đàn, nhuộm bầu không khí bằng một màu cam quỳ quắc lấp lánh trên những giọt sương còn chưa tan.

Trên tay Gia Huy vẫn chặt chẽ nắm lấy cuốn sách da mục nát vừa được khám phá trong khe hở dưới lớp đá cẩm thạch.

Khi anh quay đầu nhìn ra cửa ngõ hẹp dẫn ra một khu vườn bí mật nằm sau tường thành cổ xưa, ánh sáng ban mai vừa chạm vào những chiếc lá tre xanh mơn mởn.

"Đây là nơi duy nhất chúng ta có thể kiểm tra nội dung mà không làm phiền dân làng," Khánh An thì thầm, giọng cô nhẹ như tiếng suối róc rách.

Cô bước nhẹ đi đến một bức tường đá phủ đầy rong rêu và đưa tay lên cảm nhận dòng năng lượng run rẩy quanh nơi đó.

Cảnh vật xung quanh họ im lặng tới mức chỉ còn nghe được tiếng chim sáo vang xa xăm trên cành cây.

Thiện Minh đứng bên cạnh họ với đôi mắt xanh sâu thẳm đang quét xét từng chi tiết của cuốn sách như muốn đọc được câu chuyện đã bị khuất mất hàng trăm năm.

"Mỗi ký tự kim loại trên giấy này có thể là một dấu hiệu phong thủy," Anh nói,"Nếu chúng ta giải mã đúng cách thì sẽ mở ra một con đường mới."

Trần Bảo nghiêng người về phía trước, tay trái cầm sổ ghi chú đã sẵn sàng ghi lại mọi chi tiết.

"Ta sẽ ghi chép mọi thứ và gửi báo cáo cho cấp trên ngay khi có kết quả," Anh đáp,"Nhưng chúng ta cũng phải cân nhắc đến nguy cơ gây ra lời nguyền mới."

Trong lúc hội đồng đang tranh luận về cách xử lý cuốn sách cổ ấy, một tiếng kêu khàn nhẹ vang lên từ góc vườn nơi các bức tượng đá đang nằm im lìm.

Là Đỗ Quang—người già nhất trong làng truyền thống—xuất hiện với áo dài xanh lam và bộ thư pháp treo trên vai.

"Tôi biết về cuốn sách này," Đỗ Quang trả lời với giọng trầm đầy uy lực.

"Ngày xưa tổ tiên chúng ta ghi chép lịch sử con người bằng kim loại và mực thiên nhiên," Ông giải thích,"Nếu bạn muốn mở rộng hiểu biết của mình thì hãy để tôi giúp dịch nghĩa."

Khi Đỗ Quang mở cuốn sách ra và soi xét từng trang cũ kỹ bằng ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu treo trên đầu cô ấy...

Các ký tự hiện lên như những vệt sáng le lói trong tối sâu của trang giấy—như tiếng hú nhỏ phát ra từ mỗi nét viết chìm sâu trong quá khứ.

"Có vẻ như chúng đang mô tả một hành trình tới nơi gọi là ‘Thế Giới Âm Thanh’," Đỗ Quang suy đoán,"Nơi mà Thần Hú có thể truyền sức mạnh qua âm thanh."

Sự bất ngờ khiến Khánh An run rẩy hơn bao giờ hết.

Sáng sớm dần trỗi dậy trên những tảng đá lạnh lẽo của Ngã ba Âm Thanh Cổ khi tia nắng cuối cùng chiếu qua khe hở nhỏ và chạm vào bìa cuốn sách da cũ.

Gia Huy cúi xuống, mắt dõi nhìn từng ký tự kim loại đang lung linh như sao trời trong bóng tối.

"Đây… có vẻ là một chuỗi ký hiệu phong thủy," anh thì thầm, giọng lạnh lẽo.

"Có thể là bản đồ dẫn tới nơi giao thoa giữa thế giới này và âm," Khánh An đáp lại, tay run run vì cảm giác lạnh lẽo của không khí xung quanh.

Giữa tiếng gió thổi qua các vách đá hốc họa mờ mịt, một tiếng rít nhẹ vang lên từ bên trong cuốn sách như một lời gọi xa xăm.

"Nghe thấy không?" Thiện Minh đứng phía sau họ, mắt xanh biếc căng lên sự cảnh giác.

"Có… mỗi lần chúng ta mở trang mới thì âm thanh này lại xuất hiện," anh nói, giọng trầm bổng và đầy nghiêm túc.

Bên ngoài khu vực khai quật, tiếng chuông trống của làng vang lên từ ngôi đình gần nhất – một dấu hiệu nhắc nhở mọi người về cấm thổi sáo đêm đã được nhắc điên đảo bao năm qua.

Trần Bảo bước tới với đồng hồ cổ trên tay và ghi chú nhanh vào sổ tay:

"Ngày hôm nay ghi nhận hiện tượng siêu âm trong tài liệu lịch sử địa phương," anh viết nhanh mà không quay đầu nhìn lại.

Khánh An nhìn sang Gia Huy với ánh mắt vừa lo âu vừa quyết tâm:

"Nếu chúng ta giải mã được ký hiệu này thì có thể ngăn chặn được tiếng hút sáo nữa," cô nói, giọng cô dao động nhưng kiên định.

"Hay chúng ta sẽ khai phá sâu hơn và mở ra cánh cửa mà không nên mở?" Gia Huy đáp ngược lại bằng một câu hỏi sắc bén.

Một tiếng kêu ríu rít bất ngờ vang lên từ phía sau cột đá lớn – đó là Lê Thảo đang mang theo một bình trà cổ truyền và một quyển sổ đồ họa đã được viết bằng mực than đỏ:

"Con mang đến thuốc uống để giữ sức mạnh khi chúng ta tiếp tục khám phá," bà cô đáp lời trước khi đặt bình trà lên khay gỗ gần mặt đất.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *