Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 23 Dấu Chân Trên Đá

Chương trước Chương tiếp

Ánh bình minh nhẹ nhàng le lói qua những lớp sương mỏng trên đỉnh đồi ngoại làng Thanh Đàn, chiếu lên từng viên đá cũ kỹ của Tháp Canh Đá.

Ba người đi ra khỏi bóng tối của ngã ba Âm Thanh Cổ và bước lên bậc đá phủ rêu xanh rực rỡ.

Gia Huy nói, giọng trầm tĩnh: “Chúng ta đã ở trong bóng tối quá lâu.”

Khánh An nghe lời anh và khóc nhẹ bằng ánh mắt sâu thẳm: “Nếu có gì đó còn chưa hoàn thành…”

Ánh sáng phá tan một góc khuất nơi một tảng đá lớn vươn lên như một dấu chân thời gian.

Trần Bảo hỏi, giọng lạnh lùng: “Có phải đây là nơi lưu giữ chứng cứ cuối cùng?”

Mẫu Sơn xuất hiện từ bên tán cây bách già chập chờn dưới ánh xuân mới.

Mẫu Sơn trả lời, giọng thấp thoáng vừa hiền vừa lạnh lùng: “Đây chính là ngưỡng cửa của dòng họ Vũ — nguồn gốc của Mai Lan.”

Lý giải của cô khiến Gia Huy suy nghĩ lại về cuộc họp báo năm năm trước và chiếc sáo đồng đang nằm trong tay ông bà ấy.

Gia Huy quyết định lấy tảng đá đi để nghiên cứu tại phòng thí nghiệm của mình.

Khánh An ngập ngừng và hỏi lại bằng tiếng run rẩy: “Ta có nên đưa nó về không? Có thể sẽ khơi gợi bùa ngải kia.”

Thiện Minh đứng bên cạnh im lặng rồi đáp bằng lời cảnh báo lạnh lẽo: “Nếu bạn di chuyển chúng mà không biết cách phong thủy đúng… thì sẽ mở ra cơn văng mối nguy hiểm hơn nữa.”

Khi Gia Huy cẩn thận nâng tảng đá lên và mở nắp bằng một cú xoay nhẹ nhàng, một khe hở nhỏ xuất hiện dưới lớp đá cẩm thạch.

Bên trong khe hở lóe lên một cuốn sách da đã mục nát theo thời gian nhưng còn giữ nguyên những ký tự kim loại rực rỡ như ánh sáng mặt trời ban ngày.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *