Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 50 Khúc Gửi Từ Đá

Chương trước Chương tiếp

Một luồng hơi lạnh lại lùa qua căn phòng khi bóng mỏng trên tường dần đậm lại, như một vòng hào quang đang kéo dài về phía họ.

Gia Huy cảm thấy tim mình đập mạnh hơn; trong ánh sáng le lói của đèn pin chỉ còn vài tia xanh yếu đuối.

"Chúng ta không thể đứng yên," Gia Huy thở dài, giọng khẽ run.

Phạm Quang vung tay lên thiết bị quét từ tính, hướng tia laser về phía bức tường rêu phong.

"Có dấu hiệu từ tính tăng lên," Phạm Quang đáp lại, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị.

Mai Lan chợt rùng mình khi chiếc vòng cổ bạc trên cổ cô phát ra tiếng run nhẹ như tiếng chuông xa vời.

"Âm thanh này giống như tiếng hú mà mẹ tôi từng kể," Mai Lan thì thầm, nắm chặt vòng cổ hơn.

Khi họ bước vào một hành lang hẹp nối tiếp phòng trước, một chiếc trống đồng phủ lớp bụi hiện ra dưới lớp đá cũ kẹt.

"Đây có thể là nơi tụ tập của người xưa," Khánh An nói nhẹ nhàng, tay vuốt lên những ký hiệu uốn lượn trên bề mặt trống.

Cột ánh sáng le lói bật lên từ phía sau trống khiến các ký tự phản chiếu thành những hình ảnh rung rinh như lời nhắc bí mật.

Lỗ hổng trên trần đột nhiên nứt ra một tiếng kêu rầm rĩ; đá vụn rơi xuống tạo thành một tảng đá chắn đường đi.

"Cẩn thận! Chúng ta phải rút lui ngay," Trần Bảo ra lệnh nghiêm túc, đồng thời giữ tay lên vai Gia Huy để ngăn bước chân vội vã.

Sau khi di chuyển một chút để tránh đổ nát, họ phát hiện một chìa khóa sắt phủ lớp óng bạc nằm trong lòng bàn thờ đá nguyên khối;

Gia Huy cúi xuống và chuẩn bị lấy chìa khóa thì bóng mỏng bỗng dồn dập nhanh tới gần hơn bao giờ hết…

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *