Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 47 Bí Mật Dưới Giếng Xưa

Chương trước Chương tiếp

Sáng hôm sau ánh nắng đã chói lên những tán cây lá lượn vòng quanh thửa đất hoang phía đông làng Thanh Đàn.

Nhóm bước nhanh qua khu rừng già nơi những chiếc cành cây rỗng đang nhấp nhô như những bàn tay vô hình dẫn họ về phía nguồn nước cổ đã bị bỏ quên.

"Đây là vị trí mà bản đồ của Lê Thảo chỉ ra." Gia Huy nói, giọng bình tĩnh nhưng mắt vẫn dò xét mọi chi tiết xung quanh.

"Ta phải cẩn trọng," Trần Bảo cảnh cáo, tay chĩa một quyển sổ ghi chép cũ đầy dấu chân và ký hiệu bí mật.

Khi họ tới bờ giếng—một hố đá đen sâu thăm vào lòng đất—các lớp rêu phong đã nhường chỗ cho lớp đất nứt nẻ xen kẽ với các viên sỏi trầm màu xám.

Bà Thanh xuất hiện từ bóng cây, áo dài màu nâu nhạt che kín đôi vai hun hút của bà.

"Các con đang tìm gì ở đây?" Bà Thanh hỏi nhẹ nhàng, ánh mắt sâu thẳm như đang nhìn xuyên qua thời gian.

"Chúng tôi muốn hiểu nguồn gốc tiếng hú và kim loại kỳ lạ," Nguyễn Hồng đáp lời nhanh chóng trước khi bà im lại để nghe tiếng tim mình đập vang trong không khí yên tĩnh.

Khi Khánh An nhìn vào chiếc vòng cổ bạc được bà đưa ra—một biểu tượng giống hệt trang sức mẹ cô mang trong ngày cưới—cô nhớ lại câu chuyện mẹ kể về một bảo vật được cất giữ dưới nền đất của giếng để ngăn linh hồn Thần Hú đi ra ngoài.

"Mẹ tôi đã từng đề cập tới vật này trong những lời cầu nguyện lúc còn trẻ," Khánh An thở dài, đôi mắt lóe lên nét quyết tâm và lo âu xen lẫn nhau.

Gia Huy nghiêng người nhìn vào dòng nước xanh lá phản chiếu dưới ánh sáng ban ngày và nghi ngờ rằng có một đường hầm bí mật dẫn xuống tầng sâu hơn bao giờ hết.

"Chúng ta sẽ xuống ngay," Trần Bảo quyết định cuối cùng sau khi xem xét các mẫu kim loại trên giấy báo cáo phòng thí nghiệm vừa nhận được từ Phòng Nghiên cứu Tầm Nhìn Địa Phủ.

Phạm Quang chuẩn bị bộ dụng cụ thám hiểm gồm dây thừng chắc chắn và đèn pin công suất mạnh để chiếu sáng vào khe hở dưới đá;

Tất cả đều cảm nhận được hơi lạnh bất thường lan truyền từ dưới vực sâu như một tiếng hú nhẹ vang lên trong tai mỗi người khi họ đặt chân tới miệng giếng.

"Nghe thấy không?" Nguyễn Hồng thì thầm run rẩy khi một âm thanh kéo dài phát ra từ bên trong như tiếng sáo xa xăm đang gọi tên họ từng người một.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *