Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 49 Lối Rẽ Của Bóng

Chương trước Chương tiếp

Tiếng hú vẫn vang vọng trong không gian hầm sâu, nhưng nay nó dường như phát ra từ một hướng khác.

Hai người đứng gần bức tượng đồng ở cuối hành lang đưa ánh đèn pin lên, ánh sáng le lói chiếu lên một chiếc cửa sắt đã gỉ.

Gia Huy nói, giọng lạnh lùng: “Có lẽ chúng ta vừa khám phá được lối vào khác.”

Trần Bảo đáp, mắt dày đặc suy nghĩ: “Cẩn thận, mọi thứ ở đây đều có thể là bẫy của Thần Hú.”

Phạm Quang di chuyển tới cửa sắt, tay nắm chặt công cụ quét từ tính và thầm thì với mình: “Nếu có từ tính mạnh thì chắc chắn là kim loại ma thuật.”

Mai Lan nâng chiếc vòng cổ bạc lên ánh sáng và thở dài nhẹ nhàng: “Đây là dấu hiệu của gia tộc tôi… Như lời mẹ tôi từng kể.”

Bất ngờ cô quay sang bên phải và chỉ vào lớp vảy bám trên tường đá bên cạnh khúc cửa kín đó.

"Có gì đó viết trên đây," Mai Lan nói, giọng rung rinh nhưng đầy quyết tâm.

Nguyễn Hồng cúi xuống để nhìn kỹ hơn, ngón tay chạm vào những ký tự cổ xưa được khắc sâu trong đá.

"Đây là chữ... ‘Thứ Kỷ Ngũ’," ông đọc lớn tiếng.

Lê Thảo không có trong không gian thực tế nhưng tiếng thu âm cũ của bà vang lên qua một cuộn băng ghi âm mà họ tìm thấy trong góc tối:

"Nếu ai mở cánh cửa này hôm nay sẽ nghe tiếng sáo của người tổ tiên…" giọng bà vang vọng như hồi chuột.

Sự im lặng bao trùm khi mọi ánh sáng dường như tụ lại vào một điểm duy nhất trên mặt đất.

Cửa sắt chùn xuống tiếng kêu rớt nhẹ rồi mở ra một khoảng không gian hẹp chứa đầy bụi và những cuộn giấy da cũ.

Gia Huy bước vào và kéo ra một cuộn giấy bị cháy rìa:

"‘Đây là nơi đặt linh hồn của Thần Hú,’" anh đọc thanh thản.

Một luồng hơi lạnh bất ngờ trải qua căn phòng khi một bóng mỏng bắt đầu hình thành trên tường phía sau họ..

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *