Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 43 Bí Mật Đào Ngõ Sâu

Chương trước Chương tiếp

Sáng hôm sau vẫn còn một lớp sương mỏng bao phủ trên đoạn đường dẫn tới cổng đá cũ, khiến các tảng đá như rêu phong nhấp nhô trong ánh sáng le lói yếu ớt.

Trong không gian yên tĩnh này, tiếng thở dài của Khánh An vang lên nhẹ nhàng như một làn gió qua rừng tre.

"Chúng ta nên chia làm hai nhóm," Gia Huy nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.

"Không được vội vàng," Trần Bảo đáp, ánh mắt dày đặc kinh nghiệm dõi quanh khu vực.

Khánh An chỉ tay lên bề mặt trong suốt của khối đá bên phải cổng và thốt lên:

"Có những ký tự mới đang cháy nhẹ dưới lớp bụi," cô nói, cảm nhận được luồng khí lạnh quét qua da.

Phạm Quang bước tới gần hơn, ngón tay chạm vào vết nứt sâu trên mặt đá và bật lên:

"Tôi đã từng làm việc ở mỏ Dũng Lực lúc năm trước," anh giải thích, giọng trầm thấp mang theo hơi thở của quá khứ.

"Nếu vậy bạn có thể nhận ra chất liệu?" Khánh An hỏi ngay lập tức.

"Đúng," Phạm Quang trả lời, mắt sáng lên khi nhớ lại công thức luyện kim đặc biệt mà ông chủ mỏ đã giữ bí mật.

Bất ngờ từ bóng tối phía sau một hốc cây xuất hiện một người đàn ông già với áo dài nâu sờn rách, tay nắm chặt một cuốn sách da cổ.

"Ta là ông Ba," ông lặng im rồi tiếp tục bằng giọng thở dài đầy u sầu.

"Cái gì?" Gia Huy hỏi nhanh chóng khi trái tim anh đập mạnh vì bất ngờ.

"Đây là nhật ký của người bảo trì cuối cùng của cổng này," ông Ba giải thích khi mở bìa sách và phơi ra những dòng chữ chớm chớm sáng lên bằng mực bạc.

Khi họ mở lớp vỏ bảo vệ bằng kim loại bên trong khối đá nữa một tiếng kêu rít vang lên nhẹ nhàng như tiếng hú xa xăm.

Một luồng không khí lạnh sâu thẳm thổi tung chiếc đèn pin của họ thành từng tia sáng vụn vỡ trên nền đất phủ lá úa.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *