Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 42 Bí Mật Ngưỡng Cổ

Chương trước Chương tiếp

Sáng hôm sau vẫn còn sóng sương mỏng manh che phủ những tảng đá quanh hòm đen vừa mở ra; ánh nắng yếu óng le lói qua các khe chỗ rải rác.

"Chúng ta đã có bản đồ," Gia Huy nói, giọng lạnh lùng khi nhìn vào tấm giấy vẽ chi tiết những đường hầm dưới đất.

Khánh An cúi xuống xem xét các ký tự cổ trên giấy, tay cô chạm nhẹ vào những nét chấm phá rỉ sét mà cô cho là dấu hiệu của năng lượng phong thủy.

"Đường này dẫn tới ngưỡng cũ phía Tây," cô đáp lời, ánh mắt dõi theo hướng bắc qua những hàng cây trĩu lá xanh um úa.

Đột nhiên một người đàn ông trong áo dài nâu xuất hiện từ bóng cây bên đường — người ấy là Thiện Dân, một vị sư già của chùa Từ Đạo gần đó.

"Các con hãy cẩn thận khi bước vào nơi mà Thần Hú từng đi," Thiện Dân thì thầm, giọng trầm đầy nghiêm trọng.

Trần Bảo nghiêng đầu nhìn vào chiếc máy quang phổ mini còn đang đặt trên mặt đất và hỏi:

"Bạn có chắc rằng chúng ta không cần thêm phân tích mẫu kim loại?" Anh hỏi, giọng khô khan như tiếng gió qua các khe đá.

Phạm Quang rút ra một bộ pin dự phòng và thêm một vài bóng đèn dầu để chuẩn bị ánh sáng đủ mạnh cho hành trình sâu trong ngưỡng cổ.

"Mọi thứ đã sẵn sàng," Phạm Quang đáp lời, giọng nhẹ nhưng đầy quyết tâm.

Khi cả nhóm tiến về phía cổng đá cũ được chỉ dẫn trên bản đồ, Khánh An phát hiện ngay dưới mái vòm một chữ khắc xưa:

"‘Họa Đường Trở Về’ — đây là lời nguyền của Thần Hú," cô đọc lên, mắt cô rưng rưng vì cảm nhận dòng năng lượng bí hiểm. (Note truncated due)

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *