Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 52 Hở Địa Ngục Sâu

Chương trước Chương tiếp

Một luồng ánh sáng xanh nhạt le lói từ khe đá rãnh sâu trên tường thành hiện ra khi họ bước qua khoảng trống mới.

Không gian quanh bừng lên những vết khắc hình vòng cung lạ lùng và phản chiếu những đường nét huyền bí khiến không khí trở nên nặng nề hơn.

"Chúng ta đang đứng trước cánh cửa của một nơi nào đó rất cổ xưa." Gia Huy nói, giọng lạnh lẽo.

"Có phải đây là ngõ vào được gọi là địa ngục?" Trần Bảo đáp lại, ánh mắt quét nhanh qua các ký tự.

Các ký hiệu trên tường dường như phát ra một âm vang nhẹ như tiếng chuông xa vời khi tiếp xúc với ánh sáng.

"Cảm giác có thứ năng lượng nào đó đang xâm nhập vào thân mình." Khánh An thì thầm, đôi mắt cô dõi nhìn những đường nét xoắn quanh khuôn mặt cô.

"Tôi đã nghe kể trong truyền thống rằng mỗi cánh cổng này được bảo vệ bởi linh hồn..." Thiện Minh thì thở dài và mở quyển sổ da ra.

Một chiếc gương đồng cổ nằm gập ghềnh trong góc tối của khe sâu phản chiếu hình ảnh mờ áng của những bóng râm đang di chuyển chậm rãi....

"Nếu chúng ta sử dụng gương này để phản chiếu ánh sáng sẽ giúp chúng ta nhìn rõ hơn," Phạm Quang đề nghị, đưa tay nhẹ nhàng lên bề mặt kim loại sáng bóng.

Ánh sáng chiếu qua gương tạo thành một dải cầu thang đá cuội dẫn xuống độ sâu thêm vài mét nữa dưới lòng đất.

"Tôi muốn đi sâu hơn để tìm nguyên nhân thật sự của tiếng huýt sáo," Gia Huy quyết đoán tuy vẫn còn chút lo âu trong mắt.

"Đừng vội lao vào! Chúng ta chưa biết gì về nguy hiểm phía dưới," Trần Bảo cảnh báo nghiêm túc, tay chững lại trên mái áo khoác dày.

Một rung động nhẹ lan tỏa khắp khe sâu khiến bụi đá rơi xuống và một phần trần sàn bắt đầu nhún lên như muốn sụp đổ.

"Chiếc chìa khóa đã trong tay chúng ta—giữ nó lại hay bỏ đi?" Khánh An hỏi hoảng loạn khi nền đất rung mạnh hơn nữa.

Từ bóng tối hiện ra một người phụ nữ già với áo dài trắng phấn và đôi mắt xuyên thấu như đá quý—bà tên là Bà Đào.

"Đừng để cái gì làm mất đi mục tiêu của các người," Bà Đào thì thầm nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Nếu muốn vượt qua được thử thách này thì chúng ta phải cùng nhau mang chìa bên trong và rời khỏi đây ngay," Gia Huy đáp lời kiên quyết vừa suy nghĩ vừa nhìn bức tranh dài trên tường.

Bất chợt một tiếng rì rầm vang lên từ phía sau họ—âm thanh giống như tiếng hú xa xăm đang quay trở lại nhưng không còn là âm thanh quen thuộc ngày nào nữa.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *