Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 35 Cánh Cửa Đá Rừng

Chương trước Chương tiếp

Sáng còn chưa đầy trên dãy đá cao nguyên Thanh Đàn, ánh sáng yếu ảo xuyên qua lớp sương mỏng vẫn còn bao phủ quanh các tảng đá lạnh giá.

Gia Huy đứng gần chân cột đá khảm hoa, cảm nhận được một rung động nhẹ dưới mặt đất như tiếng thở dài của ngọn núi.

Khánh An cúi xuống nhìn vào khe nứt mới xuất hiện ở phía đông bức tường đã lâu bị phủ rêu.

Gia Huy nói:

"Có một lối đi khác ở đây, sâu hơn nữa."

Trần Bảo nghiêng người lại gần hơn, ánh mắt căng thẳng quan sát vệt sáng le lói từ khe nứt.

Trần Bảo nói:

"Nếu chúng ta mở nó ra, có thể sẽ đưa chúng ta tới lớp sâu hơn của lời nguyền."

Lão Lý im lặng một lát rồi gật đầu đồng ý, nhưng giọng ông thì thầm.

Lão Lý nói:

"Đã có người đi trước đây mà không trở lại…"

Khi họ chuẩn bị dùng đèn pin chiếu vào khe nứt, một bóng người áo dài trắng bước ra từ phía bóng tối của bức tường.

Thiện Bình trả lời:

"Tôi là Thiện Bình, người giữ ngôi đền hoang này."

Khánh An ngạc nhiên hỏi:

"Bạn biết về cánh cửa này?"

Thiết Bình giải thích:

"Trong truyền thừa gia đình tôi giữ chìa khóa cho một phòng bảo vệ dưới lòng đất."

Cùng lúc đó tiếng vang nhẹ của một chiếc trống đồng vọng lên từ sâu trong thạch nền.

Giọng trống vang lên như nhị âm của thời gian đã mất.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *