Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 53 Âm Vang Từ Thềm Ngầm

Chương trước Chương tiếp

Tiếng rì rầm vang lên lần nữa, làm đá sàn rung động mạnh hơn như muốn bật mở cánh cổng khép kín.

"Âm thanh này khác hẳn tiếng hú trước kia." Gia Huy thở hốc hơi, mắt dẹt nhìn về phía âm vang.

Khánh An đưa tay lên trán, cảm giác năng lượng quanh họ chuyển sang màu xanh lạnh.

"Có một dòng năng lượng xoay quanh ngay dưới chân mình," cô nói nhẹ nhàng nhưng giọng căng thẳng.

Trần Bảo lùi lại một bước, mở cuốn sổ ghi chép và ghi nhanh các dao động địa chấn.

"Cẩn thận!" anh gấp gối xuống đất, cố gắng đo độ nghiêng của nền đá bằng thước đo thủ công.

Từ sâu trong bóng tối bước ra một người đàn ông cao ráo mặc áo vải màu xám xịt.

"Ta là Lão Phong," ông lẩm bẩm, ánh mắt hiền từ phản chiếu lờ mờ dưới ánh đèn pin của họ.

"Ta là người bảo hộ cửa ngầm dẫn tới nguồn âm thanh này," Lão Phong giải thích khi đưa tay về phía một khe hở nhỏ.

Phạm Quang tiến lại gần khe hở và thấy một tấm gương đồng mỏng nằm yên trên mặt đá.

"Dùng gương này để phản chiếu ánh sáng sẽ cho chúng ta thấy con đường bí mật," anh đề nghị, giọng đầy hy vọng.

Đột nhiên một cô gái trẻ xuất hiện từ phía sau những tảng đá vụn nát.

"Đừng lấy chìa khóa ra khỏi nơi này!" Hà My hét lên hoảng loạn, mắt tròn xoe vì nỗi sợ hãi lâu ngày truyền miệng.

Gia Huy nhìn vào bóng dáng bà Đào đang đứng bên cạnh và quyết định giữ chìa khóa trong tay mình.

"Chúng ta sẽ đi theo Lão Phong sâu hơn," anh trả lời chắc chắn, bước chân vững vàng vào khe hở tối tăm.

Khi họ tiến vào lòng hang dưới ánh sáng yếu của đèn pin chiếu qua gương đồng phản chiếu đa sắc...

Một khối đá lớn bất ngờ đổ xuống làm chặn lối thoát và băng lại hình ảnh một bóng người chưa rõ dạng liếc nhìn qua lớp bụi đen úng đứng bên ngoài lối vào mới mở ra.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *