Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 30 Dấu Chìa Từ Bóng Đêm

Chương trước Chương tiếp

Sáng hôm sau vẫn chưa ló rạng khi ba người lặng im đứng trước lối vào khe đá mới vừa lộ ra sau khi chiếc sáo đồng biến mất.

Một luồng gió lạnh buốt thổi qua các khe nứt trên thành phần đá vụn vỡ khiến không khí xung quanh bừng lên như thể có ai đang thở dài trong bóng tối.

"Cả ba người đứng yên!" Gia Huy hét lên, giọng vang dội trong không gian ngập hơi lo âu.

"Mặt tôi không thể chấp nhận được việc này," Khánh An thì thở dài nhẹ nhàng nhưng ánh mắt cô cháy lên sự quyết tâm.

Bàn tay vô hình kéo theo chiếc sáo đồng quay vòng vào một kẽ hở bên trái của lớp đá dày đặc và biến mất trong bóng đêm như lời nhắc nhở cuối cùng của Thần Hú.

"Đừng để nó chạy thoát!" Trần Bảo bảo luận cứ bằng một giọng sắc lạnh như dao cắt qua chớm khói.

Ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin của anh chiếu lên bề mặt bức tường gần đó và bật lên một dấu hiệu cổ phát sáng màu đỏ tím như máu chảy.

"Đây là ký hiệu phong thủy của lối vào Cấm Vĩnh," Lê Thảo thì thào từ góc tối âm u nơi cô đứng canh giữ lối ra.

"Anh có muốn chạy theo hay đóng lại nơi này?" Giọng người đàn ông lạ vang lên phía xa hơn chút nữa khi một bóng người xuất hiện trong tia sáng mờ nhạt mang theo bộ trà xanh.

"Bạn là ai?" Khánh An hỏi đầy tò mò nhưng vẫn giữ tỉnh táo.

"Tên tôi là Vũ Đình," người ấy đáp bằng cách mời họ ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ phủ bụi thời gian và đưa cho họ một lọ trà đã được làm khô lâu ngày.

Gia Huy nắm chắc thanh kiếm kim loại gia truyền trong tay và quyết định rằng sẽ phải khóa lại khe hở ngay lập tức để không cho linh hồn nào khác xâm nhập.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *