Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 34 Thạch Bảo Nguyệt

Chương trước Chương tiếp

Ánh bình minh nhẹ nhàng xuyên qua lớp sương mỏng dày đặc trên những tảng đá lạnh lẽo của hành lang vô tận.

Các bóng người bước ra khỏi hầm ngầm và tới một góc khuất của ngọn núi nơi một cột đá khảm hoa chạm trán ánh mặt trời đầu ngày.

"Ta nghe thấy tiếng vọng của Linh Thúy vẫn còn vang còn trong tai," Khánh An thì thở nhẹ vừa quét bụi trên áo dài.

Cô giơ lên vòng trăng bằng đồng mà cô đeo trên cổ tay, ánh bạc phản chiếu các tia sáng yếu.

"Chúng ta không thể quay lại nữa," Gia Huy đáp lại bằng ánh mắt kiên định.

Khi họ tiến gần hơn tới mặt đá được khắc đầy những ký tự lạ chưa từng thấy trước đây.

Tại chân cột có một lỗ nhỏ sâu trong đất nơi phát ra hơi khói mỏng màu tím chập chờn như dấu hiệu của một phép thuật chưa hoàn thành.

"Có gì đó đang chờ chúng ta bên trong," Trần Bảo nói với giọng nghiêm nghị.

Lão Lý xuất hiện từ phía sau bức tường che khuất và nghiêng người nhìn vào lỗ.

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *