Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 37 Hô Thở Từ Đá

Chương trước Chương tiếp

Trong khoảng không gian sâu thẳm sau hành lang tối tăm, bóng đêm dày đặc dường như nuốt chửng mọi tia sáng còn sót lại.

Rên rỉ của gió qua các khe đá vang lên như tiếng thở dài của một sinh vật vô hình.

Các mối nứt trên trần hang phát ra một luồng ánh sáng xanh nhẹ nhàng, nguồn sáng tới từ loài nấm phát quang đang bám tràn trên những tảng đá úng úng.

Khánh An cúi xuống nghiêng người nhìn vào những ký hiệu lạ đang nhấp nhô trên bề mặt các tảng đá.

Khánh An nói:

"Các dấu này giống như một bản đồ năng lượng… nhưng hình dạng chúng ta chưa từng thấy."

Gia Huy di chuyển sang bên trái, tay chạm nhẹ vào một vết xước sâu trên một trong những tảng đá lớn nhất.

Gia Huy nói:

"Có cảm giác lạnh buốt lan tới tận xương tay khi chạm vào đây… như thể có gì đó đang phản hồi lại."

Một tiếng kêu nhẹ vang lên từ độ sâu hơn nữa của hang; âm thanh không phải là tiếng hú hay tiếng sáo mà là một hơi thở dài đầy sức mạnh.

Trần Bảo dừng bước lại, mắt quét qua mọi góc khuất để tìm nguồn gốc âm thanh ấy.

Trần Bảo nói:

"Đó có thể là dấu hiệu của căn bản nào đó… Một bảo vệ tinh linh chưa bị khám phá."

Từ trong bóng tối hiện ra một hình ảnh mờ nhạt – một người đàn ông già với áo choàng lụa màu nâu đậm và tay cầm một chiếc gương đồng phản chiếu ánh sáng yếu óng.

Bạch Thư trả lời:

"Ta là Bạch Thư, người canh giữ nơi này từ thời vua thứ ba."

Bạch Thư tiếp tục:

"Công trình này được xây dựng để phong hộ bí mật của Thần Hú – không phải để phá hoại mà để giữ gìn."

Căn phòng ngay trước họ mở ra một bệ đá nguyên khối với các ký tự khắc chạm tinh vi mô tả những dòng chảy khí và vòng tròn mặt trăng đầy.

Một chiếc hộp bằng đá vôi lớn đặt ngay giữa bệ bị niêm phong bằng dây thépin đỏ cuốn chặt.. (Note continued)

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *