Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 46 Ngọn Lửa Lén

Chương trước Chương tiếp

Sáng hôm sau, sương mù tan dần và những tia nắng yếu ớt xuyên qua tán cây lúa chín phía nam Thanh Đàn.

Gia Huy dẫn bước nhóm qua con đường đất đỏ chưa từng đi tới trước đây, tiếng giày sắt vang nhẹ trên lớp đất mềm..... --- End ---

Sáng hôm sau, sương mù tan dần và những tia nắng yếu ớt xuyên qua tán cây lúa chín phía nam Thanh Đàn.

Gia Huy dẫn bước nhóm qua con đường đất đỏ chưa từng đi tới trước đây, tiếng giày sắt vang nhẹ trên lớp đất mềm.

Bên cạnh họ là một khu rừng tre già um tùm, nơi ánh sáng chỉ lọc qua những kẽ lá như vệt bạc nhẹ trên mặt nước.

"Đây là vị trí mà bản đồ của Lê Thảo chỉ ra," Gia Huy nói, giọng bình tĩnh nhưng mắt vẫn dò xét mọi chi tiết xung quanh.

Khánh An cúi đầu nhìn vào vòng khói mỏng đang bay lên từ một đống đá cũ và thì thầm:

"Cảm giác này… giống như một luồng khí đang xót xa trong không gian," cô đáp, tay nhẹ chạm vào bề mặt lạnh của các viên đá.

Trần Bảo nhấc cuốn sổ ghi chép cũ lên tay và nói:

"Nếu có gì đó bị che giấu dưới lớp bụi này, tôi sẽ dùng phương pháp pháp y để khai quật."

Đột nhiên một người già xuất hiện từ màn sương – Lê Quý, người bảo tồn lịch sử địa phương.

Lê Quý nói với giọng rùng rợn:

"Các ngươi vừa bước vào nơi mà truyền thuyết gọi là 'Cảnh Đêm', nơi âm thanh không bao giờ dừng lại."

Nhóm nghe lời ông và nhanh chóng di chuyển tới một bệ đá bị rêu phủ đầy ở góc khu rừng.

"Ở đây có dấu vết kim loại mà chúng ta đã thu thập," Phạm Quang đáp khi anh dùng kính hiển vi cầm tay soi xét bề mặt đá.</

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *