Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 39 Linh Hồn Đá Cũ

Chương trước Chương tiếp

Trong bóng tối dày đặc của bức tường đá xám xịt, tiếng chân nhẹ nhàng của gia đình người khai quật vang lên như tiếng vọng của quá khứ đã chìm trong hàng trăm năm.

Khoảng cách vài mét sau đó là một cánh cửa bằng đồng thau phủ đầy lớp rêu xanh, phía bên trong hé lộ một đền thờ hoang sơ với những tượng quỷ được chạm khắc lên mặt đá cẩm thạch lúc xưa.

Gia Huy đứng trước bàn thờ bằng gỗ bách già nua rủi rải những dấu vết mòn do thời gian và ánh sáng lờ nhạt chiếu qua khe hở trên đầu cô ấy.

"Chúng ta phải lấy mẫu ra ngay," Gia Huy nói, giọng vừa quyết liệt vừa đầy lo âu khi mắt anh dò xét từng đường rãnh trên chiếc hộp kim loại đã được giữ trong tay.

"Nếu chúng ta làm sai bước," Khánh An đáp lại bằng âm thanh nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh báo, ánh mắt cô nhìn vào những ký hiệu huyền bí xoắn quanh bức tượng sao cho tưởng như chúng đang chuyển động.

Bên cạnh bàn thờ là một chiếc bình gốm nung màu nâu sẫm chứa dung dịch bảo quản đặc chế mà Phạm Quang mang tới trước giờ này để giữ mẫu không bị phản ứng với không khí bên ngoài.

"Không được phá vỡ lớp bảo vệ," Trần Bảo nhắc nhở lại, giọng ông trầm và nặng trách nhiệm khi ông kiểm tra kỹ lưỡng các cảm biến nhiệt độ đặt quanh khu vực thi nghiệm.

Lê Minh bước tới gần hơn và kéo ra một cuộn parchment bạc cũ kỹ mà anh lấy từ túi áo áo dài của mình.

"Trong cuốn sách này có mô tả cách dùng thân tre cháy để bao bọc mẫu," Lê Minh giải thích, mắt anh sáng lên khi thấy những ký hiệu giống hệt các dấu ăn mòn kim loại ở phía trên hoạ tiết của hộp.) Sorry I realized I'm over limit...===TEN=== Linh Hồn Đá Cũ

Một luồng sương mỏng manh tràn qua khe nứt trên trục đá xám bạc, khiến mọi tiếng vọng trong hang vọng lại như tiếng xì xào của thời gian đã chết.

Cạnh đó là một cánh cửa sắt ghép bằng đồng đen đã phủ đầy lớp rêu xanh ám ảnh; khi mở ra thì ngay trước mắt họ là một đền thờ hoang sơ với các tượng thần được khắc sâu vào nền đá mềm mại như chưa biết gì về ánh sáng ngày hôm nay.

Gia Huy đứng gần bàn thờ bằng gỗ lâu năm mà trên đó đặt chiếc hộp kim loại vừa thu được ở phần trước; anh nắm chặt tay vào tay nắm áo khoác dày để tránh hơi lạnh len lỏi qua da thịt.

"Chúng ta phải lấy mẫu ra ngay," Gia Hủy nói, giọng căng thẳng hòa cùng âm thanh rì rào của dòng nước ngầm dưới đôi chân.

"Nếu làm sai bước sẽ vô tình mở cánh cửa vô hình," Khánh An đáp lời nhẹ nhàng nhưng ánh mắt cô vẫn đầy lo âu như đang nhìn thấy những ký hiệu ma quái trên các bức phù điêu quanh khu vực này.

Bên cạnh bàn thờ là một chiếc bình gốm nung màu nâu sẫm chứa dung dịch bảo quản đặc chế mà Phạm Quang đưa tới vừa mới tới nơi này để giữ mẫu không bị oxy hoá lại trong không khí lạnh giá của hang sâu.</g

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *