Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 36 Giai Điệu Đá Cổ

Chương trước Chương tiếp

Sương mù vẫn khẽ vây quanh các tảng đá dày đặc khi ánh sáng le lói của đèn pin chạm vào khe hở sâu hơn.

“Hãy để tôi mở khóa,” Thiện Bình nói nhẹ nhàng, tay kéo một dây da mục màu xám ra từ bên trong áo dài trắng.

Ánh sáng rọi lên mặt đất và hiện ra một cánh cửa sắt gỉ sét phủ lớp rêu xanh, rì rào như tiếng thở dài của thời gian.

Trần Bảo cúi xuống kiểm tra các ký hiệu trên bản đồ kim loại mà anh mang theo – những đường nét chạm khắc hình sóng và chữ Hú.

“Nếu chúng ta phá vỡ lớp sắt này mà không hiểu biểu tượng,” anh nghiêng đầu, “có thể chúng ta sẽ giải thoát được lời nguyền hoặc… đưa thêm linh hồn vào.”

Gia Huy đứng ngay bên cạnh, mắt nhìn vào lỗ khóa nhỏ trên cánh cửa – nơi dường như có một viên ngọc xanh nhạt đang phát quầng ánh mờ.

“Ta sẽ dùng chìa khóa của anh,” anh nói quyết đoán, giơ tay lên nhận lấy dây da – cảm giác lạnh buốt lan tỏa tới cổ tay.

Khi bánh răng quay lên tiếng kêu cọt kẹt vang lên qua tầng đá, một âm thanh kim loại hòa lẫn tiếng vọng nhẹ như đàn sanh xa xăm đã xuất hiện.

Khánh An cúi xuống cảm nhận luồng năng lượng quanh mình, đôi mắt mở rộng như thấy hình ảnh mờ ảo của một bức tranh cổ đang hiện ra trên bề mặt tường.

Bức tranh mô tả vị vua thời phong kiến với mặt hạ vô cảm và cây cung treo trên vai – người được gọi là “Người Hú”.

“Đây chính là nguồn gốc lời nguyền,” cô thì thầm, giọng cô rung lên vì sợ hãi xen lẫn tò mò.

Trong khoảnh khắc đó, âm thanh kim loại thay đổi thành một giai điệu âm u kéo dài – âm thanh vừa giống tiếng sáo vừa giống tiếng hú sâu thẳm dưới lòng đất.

“Chúng ta phải quyết định ngay,” Gia Huy lẩm bẩm, nhìn vào ánh mắt lo âu của Trần Bảo và sự kiên định trong ánh mắt thiêng liêng của Thiện Bình.

Lão Lý giật mình bước tới gần hơn, tay chạm vào vòng cổ bạc mà anh luôn mang theo – rồi nhẹ nhàng thì thầm:

"Nếu con người không đọc được bản nhạc này... thì sẽ không có ai nghe được tiếng huýt sáo nữa."

Cửa sắt cuối cùng cũng mở ra phần nhỏ nhất của nó – một hành lang tối tăm dẫn ra phía sâu hơn bên trong lòng núi.

Khi họ dấn bước vào bóng tối dày đặc ấy, tiếng gió xào qua các khe đá tạo nên những âm hưởng như tiếng chim kêu chết thật xa xăm…

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *