Tiếng Huýt Sáo Lúc Giữa Đêm - Chương 48 Bí Mật Đền Đá

Chương trước Chương tiếp

Vài phút sau khi họ tháo dây an toàn và bước xuống hốc hầm sâu dưới đáy giếng, ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin cuối cùng bỗng tắt đi.

Thay vào đó một luồng sáng xanh nhạt phát ra từ những khe đá tự nhiên trên trần nhà, mở ra một không gian rộng lớn chưa từng được ai khám phá.

Khánh An cúi xuống nhìn vào nền đất phủ đầy lớp rêu dày đặc và thì thầm:

"Chúng ta đã đi quá xa..." Khánh An nói, giọng nhẹ nhưng đầy lo âu.

Gia Huy đứng thẳng lên, mắt dõi xét từng bức tượng đá cổ đang uốn cong như đang bảo hộ một bí mật lâu đời.

"Có vẻ như chúng ta đã tìm thấy một ngôi đền cổ," Gia Huy đáp, tiếng nói cứng cỏi phản chiếu trong không gian âm u.

Bên cạnh họ, Trần Bảo rút ra một cuốn sổ da đã cũ kỹ và ghi chú:

"Đây là Diễn Giả Cổ Xưa của làng — có thể giải thích tại sao kim loại của sáo lại xuất hiện ở đây," ông nói.

Lúc này một người đàn ông trung niên mặc áo choàng da nâu xuất hiện từ phía tường phủ rêu.

"Tôi là Ông Dũng," ông nói với giọng trầm ngấm đầy uy lực.

"Cậu đã phá vỡ nơi kín của chúng tôi." Ông Dũng đáp lại bằng ánh mắt sắc bén.

Phạm Quang bước tới gần hơn và dùng thiết bị quét điện tử để đo độ từ tính của các bức tượng.

"Các đại diện bằng đồng này có hàm lượng kim loại độc hại cao," Phạm Quang thông báo.

Nguyễn Hồng đứng yên nhìn vào một bức tranh tường với hình ảnh người đàn bà cầm sáo và khẽ gió thổi qua:

"Nếu tôi không nhớ sai," Nguyễn Hồng nói chậm rãi, "câu chuyện này đã được truyền qua bao thế hệ."

Bất ngờ Mai Lan xuất hiện qua khe hở tối tăm phía xa với chiếc vòng cổ bạc treo trên cổ.

"Ta biết các ngươi đang tìm kiếm câu trả lời," Mai Lan lên tiếng, ánh mắt lóe sáng khi cô chạm vào biểu tượng trên tường.

Lúc ấy tiếng hú quen thuộc vang lên lại nhưng lần này không phải từ ngoài mà phát ra trực tiếp từ bức tượng đá bên trái..

Chương trước Chương tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *