Đông Cung - Chương 15 Thìa Đá Cổ

Chương trước Chương tiếp

Đêm vẫn còn âm u khi tiếng vang vọng của lời nguyền Tần Ngọc Lan dội lại trên các đá cuội của hành lang sâu dưới hoàng cung.

Lý Thừa Ngân kéo mình về phía một khe hở kín đáo mà chỉ có người quen các lối mòn đá mới biết tới.

Khúc Tiểu Phong lặng lẽ nắm chặt cán kiếm bằng ngón tay trái, ánh mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh sáng le lói từ những đèn dầu treo trên tường.

Lục Thanh bước vào với dáng đi nhẹ nhàng nhưng mắt luôn quét quanh từng góc tối.

Lý Thừa Ngân nói: “Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn nữa.”

Tiểu Phong đáp: “Cánh cửa này dẫn tới gì?”

Lục Thanh thở dài: “Chính là con đường dẫn tới hầm bảo ngọc – nơi được phong truyền là nơi lưu giữ thứ gọi là ‘Thìa Đá Cổ’.”

Một tiếng vang kim loại kịch tính vang lên từ phía xa khiến ba người quay đầu nhanh.

Lý thở dốc và thì thầm trong lòng: *Nếu tôi tìm được chiếc thìa này…*

Tiểu Phong vỗ nhẹ vào thanh kiếm rồi nói: “Dù sao cũng không thể để kẻ như Tần lấy lại được sức mạnh ấy.”

Lục Thanh mở lớp giấy bùa bạc cũ kỹ mà cô mang theo và đọc lên giọng trầm thấp: “‘Khi đá gặp trời’… Nhắc nhớ một bí mật đã bị chôn vùi từ thời xưa.”

Sự im lặng căng thẳng bao phủ ngay lúc một cánh cửa thép nặng bật mở ra và một bóng người mặc áo tím xuất hiện trong khung sáng yếu ớt.

Bà hoàng hậu Tần Ngọc Lan bước ra với đôi mắt lạnh như băng và nói: “Các ngươi đã phá vỡ lời nguyền vô hình của tôi rồi.”

Lý ngẩng đầu nhìn cô bằng vẻ kiên quyết và đáp lại: “Ta sẽ không cho phép ngươi dùng ‘Thìa Đá Cổ’ để tiêu diệt bốn phương.”

Khi hai người đang đối diện nhau, tiếng rít kéo dài của một con chuông xa vọng vọng đến các tầng trên – báo hiệu rằng các lính canh đã phát hiện dấu hiệu bất thường.

Tiểu Phong vồ cười khẩy rồi rón rén thì thầm tới Lý: “Chúng ta phải chạy ngay lúc này.”

Lục Thanh bật lên tay gấp một cuộn giấy nhỏ – chứa bản đồ địa vị các tầng hầm – và trao cho Lý nhanh chóng.

“Theo đây,” cô chỉ tay về một lối đi hẹp dẫn vào nền đất lạnh.

Những bước chân vội vàng vang dội trong hành lang khi họ lao nhanh về phía góc tối hơn.

Sự bất ngờ cuối cùng đến khi một tiếng động kim loại rơi rớt trên nền đá vang lên gần đó – như thể ai đó vừa đóng dấu bảo vệ nào đó.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *