Đông Cung - Chương 18 Vực Thẳm Của Bí Mật

Chương trước Chương tiếp

Một tiếng rít chói lơ lửng trong không gian yên tĩnh khi khối đá khổng lồ trượt ra khỏi vị trí, để lại một khoảng hở bao quanh ánh sáng xanh lơ le lói.

Lý Thừa Ngân đứng trên bậc đá vừa mới mở ra, mắt xanh lam dừng lại trên vạch rạn hở rộng tới một hành lang sâu thẳm.

Lý Thừa Ngân nói: “Chúng ta không thể quay lại ngay bây giờ.”

Khúc Tiểu Phong nhìn vào bóng tối phía sau cánh cửa và trả lời: “Nếu có gì nguy hiểm ở đây thì chúng ta sẽ không biết cho đến khi bước vào.”

Lục Thanh nghiêng đầu nhìn những ký tự cổ xưa khắc dọc mép cánh cửa và thở dài: “Đây là dấu hiệu phong nghiêm của ‘Hộ Vệ Kim’—chỉ mở khi có linh hồn chịu đựng được sợ hãi.”

Ánh sáng yếu dần biến thành các tia ánh vàng run rẩy khi họ tiến xa hơn, và một âm thanh nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền vang lên từ sâu thẳm.

Người lạ mặt trong chiếc áo choàng đen xuất hiện từ bóng tối, gương mặt chỉ được chiếu sáng bởi ngọn lửa nhỏ trên tay.

Kẻ Bóng nói: “Các ngươi đang bước vào nơi mà thời gian chưa từng chạm tới.”

Lý Thừa Ngân hỏi: “Ngươi là ai? Và tại sao lại biết về chúng ta?”

Kẻ Bóng đáp: “Tên tôi là Thanh Hưng—cựu bảo vệ của hoàng cung mà giờ chỉ còn là tiếng vọng.”

Khúc Tiểu Phong khéo léo nắm lấy tay mình rồi lên tiếng: “Nếu ngươi muốn giúp chúng tôi, xin hãy dẫn đường.”

Kẻ Bóng gật đầu và chỉ dẫn một hướng cho ba người tiến sâu hơn trong hành lang xương bằng đá đen mịn.</hờ


(Unfortunately this response was cut due to length constraints.)
Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *