Nàng Thơ Của Anh - Chương 1 THẾ GIỚI KHÔNG MÀU

Chương trước Chương tiếp

Ánh nắng buổi chiều tà rớt xuống sàn gỗ của xưởng họa, kéo dài những bóng đen đổ rạp trên tường. Lâm Vũ ngồi sụp dưới sàn, xung quanh là hàng chục bức toan bị rạch nát hoặc vấy bẩn bởi những vệt màu xám xịt. Anh ném cây cọ vào góc tường, tiếng cạch khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Đã hai năm kể từ ngày vụ tai nạn cướp đi người mẹ kính yêu, đôi bàn tay từng được ca tụng là "phù thủy màu sắc" của Vũ như bị nguyền rủa. Anh không còn cảm nhận được cái hồn của sắc màu nữa. Đỏ, lam, vàng... đối với anh bây giờ chỉ là những dải màu vô hồn, nhạt nhẽo. Anh nhìn vào bức tranh dang dở, chỉ thấy một khoảng không tăm tối.

"Vũ, cậu lại giam mình ở đây nữa à?"

Thành, người bạn thân kiêm quản lý của anh, bước vào, khẽ thở dài khi nhìn bãi chiến trường. Thành nhặt cây cọ lên, ái ngại nhìn người bạn có mái tóc rối bời và đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ.

"Triển lãm cá nhân của cậu chỉ còn ba tháng nữa. Nếu không có bức tranh chủ đề, chúng ta phải hủy bỏ. Cậu hiểu điều đó nghĩa là gì đối với sự nghiệp của cậu không?"

Vũ không trả lời. Anh châm một điếu thuốc, làn khói xám xịt bay lên, che mờ khuôn mặt góc cạnh nhưng mệt mỏi. "Tôi không vẽ được. Tôi không nhìn thấy gì cả."

"Đi ra ngoài đi," Thành vỗ vai anh. "Đến nhà hát lớn đi. Hôm nay có buổi tổng duyệt của đoàn múa mà công ty tôi tài trợ. Thay đổi không khí biết đâu lại tìm thấy gì đó."

Vũ định từ chối, nhưng cái ngột ngạt của bốn bức tường đang bóp nghẹt anh. Anh đứng dậy, vác chiếc áo khoác da, bước ra phố.

Nhà hát thành phố lộng lẫy và trang nghiêm. Vũ chọn một góc khuất ở hàng ghế khán giả tối tăm, lặng lẽ quan sát sân khấu lớn đang đèn điện sáng choang. Tiếng nhạc cổ điển vang lên, các vũ công bắt đầu di chuyển. Nhưng trong mắt Vũ, mọi thứ vẫn là một cuốn phim đen trắng quay chậm. Cho đến khi cô xuất hiện.

Một cô gái nhỏ nhắn trong bộ váy múa màu trắng muốt bước ra từ cánh gà. Khi tiếng vĩ cầm cất lên khúc cao trào, cô bắt đầu xoay người. Điệu múa của cô không chỉ là những động tác kỹ thuật, nó là sự giải phóng của linh hồn. Cô nhảy như thể ngày mai không còn được nhảy, như thể cô đang trò chuyện với các vị thần.

Vũ nín thở. Đôi mắt anh, vốn đã nguội lạnh từ lâu, bỗng nhiên co thắt lại. Khói thuốc trên tay anh tàn rụng xuống lúc nào không hay.

Vào khoảnh khắc cô gái ấy nhảy lên, đón lấy ánh đèn spotlight rọi thẳng từ trên cao, Vũ bỗng thấy lồng ngực mình nhói đau. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Trong tâm trí anh, dải màu xám xịt bỗng nứt toác ra. Giữa khoảng không đen trắng ấy, một vệt sáng vàng óng ả, ấm áp như mật ong từ người cô gái ấy lan tỏa, thắp sáng cả sân khấu.

Anh không nhìn lầm. Anh vừa nhìn thấy lại màu sắc. Và màu sắc đó, xuất phát từ cô.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
5/5 - (5 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *