Nàng Thơ Của Anh - Chương 7 CẢM NHẬN VÔ HÌNH
“Đặc biệt là một người… mắc bệnh mù màu như anh!” An tự động viên mình nói nốt câu còn dang dở, dù giọng cô đã nhỏ đi rất nhiều, gần như là một lời thì thầm. Cô không muốn thừa nhận rằng, dưới cái nhìn chăm chú của Lâm Vũ, sự tự tin của cô đang dần bốc hơi. Có một thứ gì đó trong đôi mắt anh, không phải là sự dò xét hay khiêu khích, mà là một sự tập trung mãnh liệt, gần như là xâm lấn, khiến An cảm thấy mình không còn là chính mình nữa. Lâm Vũ không đáp lời. Anh vẫn bình thản khuấy cây cọ trong vệt màu xanh lam, sau đó chuyển sang một ống màu vàng đất, nặn nhẹ một chút lên khay pha. An đứng nhìn, bất giác bị cuốn hút bởi sự điêu luyện trong từng cử động của anh. Anh không nhìn vào các ống màu khi lấy, cũng không nhìn vào khay pha khi trộn. Mọi thứ diễn ra một cách bản năng, chuẩn xác đến khó tin. Như thể anh đã hình dung sẵn trong đầu từng sắc độ, từng tỷ lệ pha trộn, và đôi tay anh chỉ đơn thuần làm theo mệnh lệnh của một tầm nhìn vô hình. “Anh không nhìn thấy màu sắc thật sự thì làm sao anh biết mình đang dùng màu gì?” An không kìm được tò mò hỏi, phá vỡ sự im lặng căng thẳng trong studio. Cô tiến lại gần hơn một chút, cố gắng nhìn rõ hơn vào những vệt màu đang dần hòa quyện trên khay. Lâm Vũ cuối cùng cũng ngẩng đầu. Ánh mắt anh chạm vào cô, và lần này, An cảm nhận được một tia ấm áp hiếm hoi, nhưng vẫn đủ để làm tim cô khẽ lỗi nhịp. “Màu sắc không chỉ là thứ mắt nhìn thấy, cô An,” anh nói, giọng điệu trầm tĩnh, không hề có chút kiêu ngạo hay tự thương. “Nó là cảm xúc. Nó là rung động. Nó là ánh sáng, là bóng tối, là nhiệt độ. Một người không nhìn thấy màu sắc, không có nghĩa là họ không cảm nhận được nó.” Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một ống màu đỏ son rực rỡ. “Đây là sự cháy bỏng, là đam mê. Đây là tiếng reo hò của một trái tim đang yêu, là giọt máu nóng hổi của sự sống.” Anh chuyển sang ống màu tím than. “Đây là sự bí ẩn, là chiều sâu của màn đêm, là sự tĩnh lặng của vũ trụ. Nó là nỗi buồn, là sự mất mát, nhưng cũng là sự hy vọng le lói trong bóng tối.” An hoàn toàn bị thuyết phục bởi lời nói của anh. Cô chưa bao giờ nghĩ về màu sắc theo cách đó. Đối với cô, màu sắc đơn thuần là những gì mắt cô thu nhận được, là những gam màu rực rỡ hay trầm lắng mà cô dùng để tô điểm cho thế giới. Nhưng Lâm Vũ, người đàn ông này, lại nhìn thấy một chiều sâu khác, một thế giới cảm xúc đằng sau mỗi sắc độ, dù anh không thể nhìn thấy chúng bằng thị giác thông thường. “Vậy… vậy anh sẽ vẽ tôi bằng cách nào?” An hỏi lại, sự bực bội ban đầu đã hoàn toàn bị thay thế bởi sự ngưỡng mộ xen lẫn hoang mang. “Anh sẽ dùng màu gì để miêu tả tôi?” Lâm Vũ mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại đủ sức khiến không gian xung quanh như bừng sáng. “Tôi sẽ không miêu tả cô bằng màu sắc mà mắt thường nhìn thấy. Tôi sẽ miêu tả cô bằng những cảm xúc mà cô mang lại. Bằng ánh sáng tỏa ra từ cô, bằng cái cách cô thở, cô cử động, cô nói chuyện.” Anh lại đưa tay ra, lần này chỉ thẳng vào cô. “Cô An, cô là một bản giao hưởng của những sắc thái. Cô mang trong mình sự rực rỡ của buổi bình minh, nhưng cũng có chút u hoài của buổi hoàng hôn. Cô sắc sảo, nhưng cũng có chút ngây thơ. Cô là tất cả những điều đó, và tôi sẽ vẽ tất cả những điều đó.” An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Lời nói của anh không chỉ là một lời tuyên bố về nghệ thuật, mà còn là một lời khẳng định về sự tồn tại của cô, về những khía cạnh mà có lẽ chính cô cũng chưa từng nhìn nhận rõ ràng. Cô chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể được miêu tả một cách sâu sắc và phức tạp đến vậy. Trong mắt anh, cô không chỉ là một cơ thể, một khuôn mặt, mà là một vũ trụ đầy màu sắc, dù anh không thể nhìn thấy chúng. “Tôi… tôi không biết phải làm gì,” An lắp bắp, cảm thấy lúng túng hơn bao giờ hết. Cô không phải là người mẫu, cũng không biết cách thể hiện cảm xúc trước một người xa lạ. Đặc biệt là người này, người có ánh mắt như có thể xuyên thấu tâm hồn cô. “Cô chỉ cần là chính mình,” Lâm Vũ nói, giọng điệu anh trở nên dịu dàng hơn, như thể anh đang trấn an một đứa trẻ. “Đừng cố gắng tạo dáng, đừng cố gắng biểu cảm. Hãy để mọi thứ tự nhiên nhất có thể. Đôi khi, sự chân thật nhất lại là điều đẹp đẽ nhất.” Anh chỉ vào một chiếc ghế bành cũ kỹ đặt ở góc phòng, nơi thường được dùng để khách ngồi chờ. Chiếc ghế được bọc vải nhung màu xanh rêu đã bạc màu, nhưng vẫn còn giữ được nét cổ điển. “Cô có thể ngồi ở đó, hoặc đứng, hoặc đi lại. Tôi sẽ bắt đầu từ những khoảnh khắc cô không hay biết.” An do dự một lát, rồi cô chậm rãi bước về phía chiếc ghế. Cô ngồi xuống, lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi, cố gắng tỏ ra bình thản nhất có thể. Nhưng trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Cô không thể tin được mình lại đang làm điều này. Làm nàng thơ bất đắc dĩ cho một họa sĩ mù màu, ngay trong studio của chính mình. Lâm Vũ bắt đầu công việc của mình. Anh không dùng giá vẽ thông thường. Thay vào đó, anh trải một tấm toan lớn màu trắng lên sàn nhà, gần cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên hắt vào rõ nhất. Anh cúi người xuống, lấy cọ nhúng vào khay màu và bắt đầu vẽ. Động tác của anh dứt khoát, mạnh mẽ nhưng lại đầy uyển chuyển. Anh không vẽ phác họa bằng chì như An vẫn thường làm, mà trực tiếp dùng màu để tạo hình. An quan sát từng cử động của anh. Cô thấy anh nhắm mắt lại một vài lần, như thể đang hình dung, đang cảm nhận. Anh lướt cọ trên toan, tạo ra những vệt màu đầu tiên. Chúng không phải là những đường nét rõ ràng, mà là những mảng màu, những hình khối mơ hồ, như thể anh đang phác họa một cảm xúc, một rung động hơn là một hình ảnh cụ thể. Tiếng cọ lướt trên toan sột soạt, đều đặn. Mùi sơn dầu và turpentine thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi giấy và mực đặc trưng của studio. An nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe những gì anh đang làm, cố gắng cảm nhận những gì anh đang vẽ. Cô bỗng cảm thấy mình như một phần của bức tranh, một phần của quá trình sáng tạo này. “Cô có thể thư giãn,” Lâm Vũ đột ngột lên tiếng, giọng anh trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh không nhìn cô khi nói, mắt vẫn dán chặt vào tấm toan. “Tôi không yêu cầu cô phải bất động. Hãy làm những gì cô thường làm. Đọc sách, uống trà, hoặc đơn giản là nhìn ra ngoài cửa sổ.” An khẽ giật mình. Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh đường phố Sài Gòn vẫn tấp nập như mọi ngày. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện vọng vào, nhưng trong studio, mọi thứ dường như chậm lại, tách biệt hoàn toàn. Cô hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ. Cô thử buông lỏng cơ thể, ngả lưng vào chiếc ghế. Bất giác, cô đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc, rồi lại chạm vào sợi dây chuyền bạc trên cổ. Những hành động nhỏ nhặt, vô thức mà cô vẫn thường làm. Lâm Vũ không bỏ lỡ bất cứ điều gì. Ánh mắt anh như một chiếc camera tinh vi, thu lại từng khoảnh khắc, từng chi tiết nhỏ nhất. An có cảm giác như mọi tế bào trên cơ thể cô đều đang
