Nàng Thơ Của Anh - Chương 3 NÀNG THƠ XUẤT HIỆN

Chương trước Chương tiếp

Sáng hôm sau, phòng tập số 3 ngập tràn ánh nắng ban mai. Tiếng đàn piano nhẹ nhàng vang lên. Diệp An đang khởi động bên thanh xà múa, đôi chân thon dài chuyển động nhịp nhàng. Thực ra, cô không nghĩ người đàn ông tối qua sẽ đến. Nghệ sĩ lớn dĩ nhiên có lòng tự trọng của họ, ai lại vì một câu thách thức của cô gái trẻ mà tìm đến cơ chứ?

"Cạch."

Cửa phòng tập mở ra. Diệp An quay đầu lại và suýt chút nữa thì ngã nhào.

Lâm Vũ bước vào. Hôm nay anh đã cạo râu sạch sẽ, mái tóc đen được vuốt gọn gàng. Trên tay anh không phải là một bó hoa, mà là một giá vẽ bảng gỗ, một hộp màu nước và vài tấm toan nhỏ. Anh lặng lẽ đi đến góc phòng, tự nhiên như thể đây là xưởng vẽ của chính mình, dựng giá vẽ lên rồi ngồi xuống chiếc ghế xếp.

An đứng hình mất vài giây, sau đó bước lại gần, khoanh tay trước ngực: "Anh đến thật à?"

Vũ ngước nhìn cô. Dưới ánh nắng buổi sáng, dải màu xung quanh An không còn là màu vàng mật ong đậm đặc của ánh đèn đêm qua nữa, mà chuyển sang một màu vàng chanh trong suốt, lấp lánh như những hạt bụi nắng.

"Tôi đã nói là tôi không đùa," Vũ nói, giọng anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh của một người bề trên. "Cô cứ tập đi, coi như tôi không tồn tại."

An bĩu môi: "Một người to lớn ngồi lù lù một góc với đống cọ vẽ, bảo tôi coi như không tồn tại sao được?"

Dù nói vậy, nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc và có phần khẩn thiết của Vũ, An lại mềm lòng. Cô quay trở lại giữa phòng tập, bật đoạn nhạc nền quen thuộc. Cô bắt đầu thực hiện những động tác bay nhảy, uốn lượn. Ban đầu cô còn chút gượng gạo, nhưng rất nhanh sau đó, cô hòa mình vào giai điệu.

Ở góc phòng, tay Vũ bắt đầu chuyển động.

Đã hai năm rồi anh không cầm cọ với một tâm thế háo hức thế này. Những ngón tay anh run rẩy khi chạm vào màu sắc, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì phấn khích. Anh pha màu. Trong mắt anh, từng chuyển động của An kéo theo những vệt sáng vàng rực rỡ bám dính vào không gian. Anh điên cuồng bắt lấy những vệt sáng đó trên giấy.

Bút cọ lướt đi sột soạt. Màu nước loang ra, tạo nên bóng hình một cô gái đang bay lên giữa những tầng mây. Vũ vẽ như thể đây là bữa ăn cuối cùng của một kẻ chết đói. Cảm xúc bị kìm nén suốt hai năm qua tuôn trào qua từng nét vẽ.

Khi bản nhạc kết thúc, An dừng lại, thở dốc. Cô tò mò bước đến sau lưng Vũ, ngó đầu nhìn vào bức tranh.

Cô sững sờ. Bức tranh vẽ một vũ công, nhưng gương mặt không rõ nét, chỉ có những mảng màu vàng, cam, trắng đan xen vào nhau, tạo nên một cảm giác chuyển động mạnh mẽ và tràn đầy sức sống. Bức tranh đẹp đến mức nghẹt thở, và kỳ lạ thay, cô nhìn thấy chính linh hồn mình trong đó.

Vũ đặt cọ xuống, ngước mắt nhìn cô, đôi mắt anh lần đầu tiên sau hai năm nhen nhóm lên một tia lửa:

"Diệp An, làm nàng thơ của tôi nhé?"

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
5/5 - (5 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *