Nàng Thơ Của Anh - Chương 9 ÁNH MẮT XUYÊN THẤU

Chương trước Chương tiếp

Sợ hãi vì sự thấu hiểu của anh ta. An chưa bao giờ nghĩ rằng có một người đàn ông nào đó, chỉ bằng vài câu nói và một ánh mắt, lại có thể khiến cô cảm thấy trần trụi đến thế. Cô, một họa sĩ luôn tự hào về khả năng nhìn thấu thế giới qua lăng kính màu sắc, giờ đây lại cảm thấy mình bị thấu thị bởi một người đàn ông không nhìn thấy màu. Cái ranh giới giữa sự kiêu ngạo và sự yếu mềm trong cô bỗng trở nên mờ nhạt, tan chảy dưới áp lực vô hình từ ánh nhìn của Lâm Vũ. Cô tự hỏi, liệu có phải đây là cái giá phải trả khi một nàng thơ đối diện với họa sĩ của mình, đặc biệt là khi nàng thơ ấy lại là một họa sĩ khác?

Lâm Vũ không đợi An trả lời hay phản ứng. Anh đặt cây cọ xuống khay pha màu, dùng đầu ngón tay khẽ miết lên vệt màu xanh lá cây vừa nãy, như thể muốn cảm nhận nhiệt độ hay sự sống của nó. Sau đó, anh chậm rãi nhấc tấm vải bố trắng tinh khôi lên giá vẽ, động tác dứt khoát và đầy tự tin. Tấm vải vuông vức, trống rỗng, như một lời mời gọi, một thách thức. An đứng đó, bất động, cảm thấy mình như một vật thể sắp được định hình, một câu chuyện chuẩn bị được kể.

“Cô An,” Lâm Vũ cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng mang theo một quyền lực không thể chối cãi. “Hãy đứng yên ở đó. Đừng cố gắng tạo dáng. Hãy cứ là chính cô, ngay tại khoảnh khắc này.” Anh không nhìn cô khi nói, mà ánh mắt dán chặt vào tấm vải trắng, như thể đã nhìn thấy hình ảnh của cô hiện hữu rõ ràng trên đó. Sau đó, anh quay lại nhìn cô, ánh mắt xuyên thấu ấy lại một lần nữa khóa chặt lấy An, khiến cô không thể rời đi dù chỉ một phân.

An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đồng thời lại có một sự thôi thúc kỳ lạ buộc cô phải tuân theo. Cô không thể giải thích được cảm giác này. Một phần muốn chống đối, muốn hét lên rằng cô không phải là con rối, nhưng một phần khác lại bị cuốn hút đến lạ lùng. Cô đứng thẳng người, hai tay thả lỏng, cố gắng giữ cho hơi thở mình thật đều. Cô cảm thấy mọi cử động nhỏ nhất của mình đều bị anh ta ghi nhận, phân tích, và có lẽ là... thấu hiểu.

Lâm Vũ lại nhúng cọ, lần này vào một vệt màu nâu đất trầm. Anh bắt đầu phác thảo những nét đầu tiên lên tấm vải bố. Những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát, không hề có chút ngập ngừng hay do dự. An cố gắng nhìn xem anh đang vẽ gì, nhưng từ khoảng cách ấy, cô chỉ thấy những đường gạch chéo, những mảng tối mờ ảo, không rõ hình thù. Tuy nhiên, mỗi nét cọ của anh đều mang một sức nặng, một ý định rõ ràng đến đáng sợ.

Sự im lặng bao trùm khắp studio, chỉ còn nghe tiếng cọ sột soạt trên vải. An đứng im, cảm giác như thời gian ngừng lại. Cô tự hỏi, liệu anh có đang vẽ đúng cô không? Liệu những màu sắc mà anh "cảm nhận" có phải là những màu sắc thực sự của cô, hay chỉ là những hình dung méo mó trong tâm trí anh? Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu An, nhưng cô không thể cất lời. Ánh mắt Lâm Vũ, dù không nhìn trực tiếp vào cô trong lúc vẽ, vẫn tạo ra một áp lực vô hình, khiến cô không dám phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng ấy.

Mỗi khi Lâm Vũ tạm dừng, anh lại ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào An. Những ánh nhìn ấy không mang theo sự phán xét, cũng không có dục vọng, mà chỉ có một sự tập trung thuần túy, gần như là khoa học. Anh như một nhà khoa học đang nghiên cứu một vật thể lạ, cố gắng giải mã từng chi tiết, từng sắc thái cảm xúc, từng rung động nhỏ nhất từ sâu thẳm linh hồn cô. An cảm thấy mình đang bị lột trần, không phải bằng quần áo, mà bằng chính tâm hồn mình. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình dễ bị tổn thương đến thế, nhưng đồng thời lại có một cảm giác kỳ lạ về sự kết nối, một sợi dây vô hình đang được dệt nên giữa cô và người đàn ông mù màu này, trong chính studio của cô.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
5/5 - (5 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *