Nàng Thơ Của Anh - Chương 2 GIAI ĐIỆU CỦA ÁNH SÁNG
Buổi tổng duyệt kết thúc. Khán đài trống không vang lên những tiếng vỗ tay lẹt đẹt từ ban tổ chức. Diệp An cúi đầu chào, mồ hôi nhễ nhại trên trán nhưng nụ cười của cô vẫn rạng rỡ. Cô vuốt lại mái tóc búi cao, bước xuống hậu trường để thu dọn đồ đạc.
"Xin lỗi..."
Một giọng nói trầm thấp, có phần khàn đặc vang lên từ phía sau khiến An giật mình. Cô quay lại, thấy một người đàn ông cao lớn đang đứng dưới bóng tối của hàng ghế đầu. Anh ta mặc chiếc áo khoác da phong trần, gương mặt điển trai nhưng nét mặt lại vô cùng nghiêm nghị, thậm chí có chút đáng sợ. Đặc biệt là đôi mắt anh ta, nó nhìn cô chằm chằm như thể cô là một sinh vật lạ.
"Anh tìm ai ạ?" An khẽ hỏi, tay siết chặt chiếc túi xách.
Lâm Vũ bước thêm một bước vào vùng sáng. Nhìn gần, cô gái này còn nhỏ nhắn hơn anh nghĩ. Đôi mắt cô trong vắt, phản chiếu ánh đèn sân khấu. Và điều kỳ diệu là, dải màu vàng ấm áp kia vẫn đang bao bọc lấy cô trong mắt anh.
"Cô... tên là gì?" Vũ hỏi, giọng anh run lên một chút vì xúc động.
An hơi nhướng mày. Một người lạ mặt đột nhiên xuất hiện trong nhà hát trống trải và hỏi tên cô lúc nửa đêm, nghe chẳng giống một cốt truyện an toàn chút nào. Cô lùi lại một bước, lịch sự nhưng cảnh giác: "Tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ phải trả lời anh."
Nói rồi, An nhanh chóng bước lướt qua anh để đi ra cửa. Nhưng Vũ không thể để mất nguồn sáng duy nhất của mình. Anh xoay người, nắm lấy cổ tay cô.
"Buông tôi ra!" An hoảng hốt, định hét lên.
"Tôi không có ý xấu!" Vũ vội vàng buông tay, giơ hai lòng bàn tay lên để chứng minh mình vô hại. "Tôi là Lâm Vũ. Tôi là một họa sĩ. Tôi chỉ... tôi vừa xem cô múa."
Cái tên "Lâm Vũ" khiến An khựng lại. Cô là sinh viên nghệ thuật, dĩ nhiên cô biết đến cái tên từng làm mưa làm gió trong giới hội họa đương đại. Nhưng người ta bảo Lâm Vũ đã ở ẩn và mất đi khả năng vẽ từ lâu rồi mà?
An hoài nghi nhìn người đàn ông trước mặt: "Anh là họa sĩ Lâm Vũ thực sao?"
"Là tôi." Vũ thở hắt ra, cố tìm từ ngữ để giải thích điều điên rồ đang diễn ra trong đầu mình. "Tôi bị mù màu tâm lý hai năm nay. Nhưng khi nhìn cô múa, tôi lại nhìn thấy màu sắc. Cô... cô là người duy nhất làm được điều đó."
An chớp mắt, rồi bỗng nhiên bật cười. Tiếng cười của cô giòn tan, vang vọng trong nhà hát. "Anh Lâm Vũ à, văn văn thơ thơ như vậy để tán tỉnh con gái thì lỗi thời rồi. Tôi phải về đây."
Cô quay lưng đi, để lại Vũ đứng trơ trọi. Nhưng trước khi đẩy cửa bước ra ngoài, An ngoái đầu lại, mỉm cười tinh nghịch: "Tôi là Diệp An. Nếu anh thực sự là Lâm Vũ, ngày mai đến phòng tập số 3 của trường Nghệ thuật vẽ thử tôi xem."
