Nàng Thơ Của Anh - Chương 8 Màu Sắc Của Linh Hồn
Lâm Vũ tiếp tục, giọng anh vẫn đều đều, nhưng mỗi từ ngữ như chứa đựng một trọng lượng riêng, vẽ nên những bức tranh vô hình trong tâm trí An. “Còn đây,” anh chuyển ngón tay thon dài sang ống màu xanh lá cây tươi tắn, “là sự sống, là hơi thở của thiên nhiên, là hy vọng của một mầm cây vừa nhú khỏi đất. Nó là sự tĩnh lặng của rừng già, nhưng cũng là sự bùng nổ của mùa xuân bất tận.” An nín thở lắng nghe, đôi mắt không rời khỏi cử chỉ của anh. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng một người mù màu lại có thể cảm nhận sắc thái phong phú đến thế, sâu sắc đến thế. Cách anh diễn tả khiến cô cảm thấy như thể anh đang nhìn thấy những điều mà ngay cả đôi mắt sáng rõ của cô cũng chưa từng thực sự thấu hiểu.
“Vậy còn màu trắng thì sao?” An không thể kìm được sự thôi thúc, buột miệng hỏi. Cô muốn biết, với anh, một màu sắc mang ý nghĩa của sự tinh khiết, trống rỗng hay khởi đầu, sẽ được cảm nhận như thế nào.
Lâm Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như chỉ là một thoáng lướt qua trên khóe môi, nhưng đủ để khiến trái tim An lỡ một nhịp. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một mảng giấy trắng tinh trên bàn. “Màu trắng không phải là sự trống rỗng, cô An. Nó là tổng hòa của tất cả các màu sắc, là điểm khởi đầu, là nơi mọi thứ bắt đầu và cũng là nơi mọi thứ trở về. Nó là sự thanh khiết tuyệt đối, là khoảng lặng trước một bản nhạc hùng tráng, là lời hứa của một tương lai chưa được viết nên.” Anh ngừng lại, ánh mắt trở lại tập trung vào An, sâu thẳm và đầy mê hoặc. “Và cũng giống như vậy, một người không nhìn thấy màu sắc, đôi khi lại có thể cảm nhận được bản chất sâu xa nhất của chúng, bởi vì chúng tôi không bị giới hạn bởi cái nhìn bề ngoài.”
An cảm thấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô bỗng nhiên hiểu ra rằng, người đàn ông này không chỉ đơn thuần là một họa sĩ tài năng, mà còn là một triết gia, một người có khả năng nhìn thấu tâm hồn qua lăng kính của những rung động. Sự kiêu ngạo ban đầu của cô tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một sự kính nể pha lẫn chút sợ hãi. Sợ hãi vì sự sâu sắc của anh, sợ hãi vì cô cảm thấy mình đang bị kéo vào một thế giới mà cô chưa từng biết đến, một thế giới đầy màu sắc vô hình.
Lâm Vũ không đợi An phản ứng. Anh đặt cây cọ xuống, nhấc một tờ giấy vẽ trắng tinh lên giá, và sau đó nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự phân tích hay giảng giải, mà là một sự ra lệnh âm thầm. “Và cô, cô An, cô là một bản hòa ca của rất nhiều màu sắc vô hình đó. Cô là sự bùng nổ của màu đỏ giận dữ, sự tĩnh lặng của màu xanh biếc, và cả sự bí ẩn của màu tím than. Cô là ánh sáng lấp lánh và cả những khoảng tối sâu thẳm. Tôi sẽ không vẽ những gì mắt tôi thấy, mà tôi sẽ vẽ những gì tôi cảm nhận được từ cô, từ chính linh hồn cô.”
An đứng bất động, từng lời nói của anh như những mũi kim châm vào tâm trí cô. Cô biết mình không thể từ chối, không thể chạy trốn khỏi ánh mắt đầy quyền năng đó. Cô đã thách thức anh, và giờ cô phải chấp nhận hậu quả. Cô là nàng thơ bất đắc dĩ của một người họa sĩ mù màu, người sẽ lột trần linh hồn cô bằng những nét cọ và màu sắc vô hình, trong một cuộc hành trình mà cô chưa thể hình dung được sẽ dẫn đến đâu.
