Nàng Thơ Của Anh - Chương 6 Nàng Thơ Bất Đắc Dĩ
“Nhưng tôi đâu có… tôi đâu có đồng ý làm mẫu cho anh!” An gần như hét lên, đôi mắt mở to vì kinh ngạc và tức giận. Cô lùi lại một bước, cảm thấy như mình vừa bị đẩy vào một tình thế trớ trêu đến khó tin. Người đàn ông này, người mà cô vừa chế nhạo về khả năng cảm thụ màu sắc, giờ lại ngang nhiên đòi cô làm nàng thơ của hắn? Ngay trong studio của cô?
Lâm Vũ không hề lay chuyển. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, một sự kiên định đến đáng sợ. “Sự thách thức của cô chính là lời đồng ý, theo cách nhìn của một người nghệ sĩ,” anh chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm nhưng chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi. Anh nhón lấy một ống màu xanh lam từ hộp dụng cụ, khéo léo mở nắp và nặn một chút lên khay pha màu trắng tinh. Động tác của anh thành thục, đầy điệu nghệ, như thể anh đã làm điều này hàng ngàn lần.
An đứng hình. Cô nhìn những ngón tay thon dài của anh lướt nhẹ trên từng màu sắc, rồi đôi mắt cô lại va vào gương mặt Lâm Vũ. Anh đang nhìn cô, nhưng không phải kiểu nhìn thông thường. Đó là một ánh nhìn phân tích, một ánh nhìn mà cô cảm thấy như đang lột trần mọi lớp vỏ bọc bên ngoài, khám phá những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô. Nó khiến An có cảm giác trần trụi, như một bức tượng đang dần được tạc ra từ khối đá thô.
“Anh... anh định vẽ gì?” An khẽ hỏi, giọng cô bỗng nhiên nhỏ lại, không còn vẻ gay gắt như trước. Một phần trong cô vẫn còn bực bội, nhưng một phần khác lại dấy lên sự tò mò. Hắn ta sẽ vẽ cô như thế nào khi không thể nhìn thấy màu sắc thật sự? Hắn ta sẽ cảm nhận cô bằng cách nào?
“Cô,” Lâm Vũ đáp gọn lỏn, không chút ngập ngừng. Anh đặt cọ vào nước, khuấy nhẹ, rồi nhúng vào vệt màu xanh lam, xoay tròn theo một vòng cung hoàn hảo. “Tất cả những gì tôi cần là cô, và cái khoảnh khắc này.”
An cảm thấy hơi ngượng ngùng khi bị anh nhìn chằm chằm như vậy. Cô tự nhiên đưa tay lên chỉnh lại lọn tóc mái, rồi lại tự hỏi tại sao mình phải làm thế. Cô không phải là người mẫu chuyên nghiệp, và cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ làm mẫu cho một họa sĩ, đặc biệt là một họa sĩ bí ẩn như Lâm Vũ. Hơn nữa, cô còn đang mặc bộ đồ làm việc đơn giản, không hề trang điểm. Cô muốn phản đối, muốn đẩy anh ra khỏi studio của mình, nhưng đôi chân cô lại như bị đóng đinh tại chỗ.
“Đứng yên,” Lâm Vũ ra lệnh nhẹ nhàng, nhưng đầy quyền lực. “Đừng di chuyển. Hãy cứ tự nhiên như cách cô vẫn đứng, vẫn thở.”
An hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh. Cô khoanh tay trước ngực, dáng vẻ đầy đề phòng, nhưng trong lòng lại có một cảm giác kỳ lạ, pha trộn giữa bối rối và một chút phấn khích không tên. Cô cảm thấy mình như đang đứng trên một sân khấu, dưới ánh đèn duy nhất là ánh mắt của người họa sĩ.
Lâm Vũ bắt đầu vẽ. Những nét bút đầu tiên của anh không phải là những đường nét phác họa cơ bản như An vẫn thường thấy. Anh trực tiếp đặt cọ lên giấy, những vệt màu nước đầu tiên loang ra một cách phóng khoáng, như thể anh đã nhìn thấy toàn bộ bức tranh trong đầu mình. Anh vẽ rất nhanh, nhưng không hề vội vã. Mỗi đường nét đều dứt khoát, chính xác, chứa đựng một năng lượng đặc biệt.
An chăm chú nhìn anh. Cô thấy anh nhắm mắt lại một thoáng, rồi lại mở ra, đôi mắt đen sâu thẳm lướt trên gương mặt cô, mái tóc cô, đôi vai cô, rồi dừng lại ở đôi bàn tay cô. Anh không nhìn vào mắt cô, không nhìn thẳng vào khuôn mặt cô một cách cố định, mà ánh mắt anh lướt đi như đang quét qua một không gian ba chiều, thu thập từng chi tiết nhỏ nhất. An có cảm giác như anh không chỉ nhìn thấy hình dáng bên ngoài mà còn cảm nhận được cả năng lượng, cả cảm xúc đang ẩn sâu bên trong cô.
“Cô đang cảm thấy gì?” Lâm Vũ đột nhiên hỏi, không ngẩng đầu lên khỏi giá vẽ. Bàn tay anh vẫn thoăn thoắt di chuyển, tạo ra những vệt màu vừa mạnh mẽ vừa mềm mại trên nền giấy trắng.
An giật mình. Câu hỏi quá bất ngờ, quá trực tiếp. Cô không biết phải trả lời thế nào. Cô đang cảm thấy gì ư? Bực bội, tò mò, một chút sợ hãi, và cả một chút... kỳ vọng? Kể từ khi nào mà cô lại bắt đầu kỳ vọng vào cái gọi là “bức vẽ đầu tiên” của Lâm Vũ?
“Tôi... tôi không biết,” cô thành thật đáp. “Tôi chỉ thấy... kỳ lạ.”
Lâm Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng nó khiến gương mặt anh bớt đi vẻ lạnh lùng thường thấy. “Kỳ lạ là một màu sắc thú vị,” anh nói. “Nó không phải đen, không phải trắng, mà là một sự pha trộn của vô vàn sắc thái.”
An im lặng. Cô nhìn anh thêm một lúc, rồi ánh mắt cô chuyển sang khung cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa đang đổ tràn vào phòng, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Cô không còn cảm thấy khó chịu nữa, mà thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ. Có lẽ, việc đứng yên làm mẫu không tồi tệ như cô tưởng. Hoặc có lẽ, chính sự tập trung mãnh liệt của Lâm Vũ đã cuốn lấy cô, khiến cô quên đi mọi thứ xung quanh.
Thời gian trôi qua, chậm rãi nhưng không hề nhàm chán. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên giấy, tiếng Lâm Vũ khẽ hít thở, và cả tiếng trái tim An đập nhẹ trong lồng ngực. Cô bắt đầu quan sát cách anh pha màu. Anh không nhìn vào khay màu mà dùng các ngón tay để cảm nhận từng ống màu, rồi sau đó dùng cọ khuấy nhẹ, như thể anh đang lắng nghe âm thanh của từng sắc thái. Cô nhận ra rằng, cách anh “nhìn” màu sắc không phải bằng mắt, mà bằng toàn bộ giác quan, bằng trái tim và khối óc của một nghệ sĩ thực thụ.
Cuối cùng, Lâm Vũ lùi lại một bước, đặt cọ xuống. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt anh lúc này không còn nhìn An, mà nhìn thẳng vào bức vẽ trên giá. Một sự tĩnh lặng bao trùm cả căn phòng. An nín thở, tò mò không biết tác phẩm đầu tiên của anh sẽ trông như thế nào. Cô tiến lại gần, từng bước một, trái tim đập thình thịch.
“Xong rồi,” anh khẽ nói, giọng anh đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng lộ rõ sự mãn nguyện.
An đứng trước bức vẽ, đôi mắt cô mở to. Đó không phải là một bức chân dung tả thực. Trên nền giấy, những vệt màu nước hòa quyện vào nhau một cách sống động, tạo nên một hình ảnh trừu tượng nhưng đầy sức gợi. Có những mảng màu xanh lam sâu thẳm, xen kẽ với sắc vàng rực rỡ và đỏ cam bùng cháy, tất cả như đang nhảy múa quanh một vùng trung tâm màu trắng bạc, nơi cô cảm nhận được sự hiện diện của chính mình. Nó không phải là khuôn mặt cô, không phải là cơ thể cô, nhưng lại là một An mà cô chưa bao giờ thấy, một An được nhìn bằng con mắt khác, bằng một trái tim khác.
“Đây... đây là tôi sao?” An thốt lên, giọng nói đầy kinh ngạc. Cô đưa tay chạm nhẹ vào bức vẽ còn vương hơi ẩm, cảm nhận năng lượng tuôn trào từ nó. “Anh... anh đã nhìn thấy gì?”
Lâm Vũ quay sang nhìn cô, ánh mắt anh giờ đây dịu đi rất nhiều, nhưng vẫn sâu thẳm như biển cả. “Tôi nhìn thấy một cô gái đứng giữa thế
