Ta trọng sinh thành hoàng hậu - Chương 1 Hồi sinh trong cơn mưa máu và lời thề nghiệt ngã

Chương trước Chương tiếp

Cơn mưa tháng tám như trút nước, xối xả đập vào mái ngói mục nát của lãnh cung. Từng đợt gió lạnh lùa qua khung cửa gỗ cong vênh, mang theo mùi ẩm mốc, mục ruỗng và cả mùi tanh nồng của máu. Lê Yên cuộn mình trên đệm rơm ẩm ướt, tấm áo lụa trắng giờ đã bết lại, nhuốm đỏ từng mảng. Mỗi nhịp thở, từng thớ thịt trong nàng như bị xé toạc.

Một cơn co thắt dữ dội ập đến, khiến nàng bật lên tiếng rên rỉ nghẹn ứ. Đồng tử giãn ra, vô vọng tìm kiếm một bóng người, một ánh lửa, hay chỉ là một tia hy vọng mỏng manh. Nhưng không có gì. Chỉ có bóng tối đặc quánh, tiếng mưa và tiếng tim nàng đập thình thịch như trống trận.

Đau đớn. Nỗi đau này... quen thuộc đến rợn người.

Trong khoảnh khắc mê man giữa sự sống và cái chết, những hình ảnh ghê tởm của kiếp trước hiện về như một thước phim kinh hoàng. Lãnh cung nhuốm máu, không phải màu đỏ của riêng nàng, mà là màu máu của cả gia tộc Lê thị.

Tô Lan, với nụ cười ngọt ngào như đường mật, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng giá, đang đứng đó.

Tô Lan nói, giọng nói vẫn mềm mại như tơ lụa:

"Muội muội, đừng trách ta. Ngai vàng cần sự ổn định. Và kẻ biết quá nhiều, kẻ nắm giữ quá nhiều quyền lực... thì phải chết."

Tiếng dao sắt lạnh lùng, xé rách da thịt. Một bàn tay thô bạo moi đứa con sơ sinh từ bụng nàng. Tiếng khóc non nớt bị dập tắt ngay lập tức. Máu tươi nhuộm đỏ đệm rơm, thấm đẫm từng sợi tóc, từng hơi thở cuối cùng của nàng. Hơi ấm của sinh linh bé bỏng vừa chào đời đã bị cướp đi, tan biến trong bóng tối và sự phản bội.

Trịnh Kiệt, vị đế vương nàng từng dốc sức cứu mạng, người nàng từng yêu đến mù quáng, đứng lặng như pho tượng. Ánh mắt hắn, dù có chút dao động, nhưng cuối cùng vẫn kiên định với sự tàn nhẫn của kẻ nắm quyền.

Trịnh Kiệt nói, giọng hắn trầm thấp, lạnh lẽo:

"Lê Yên, ngươi đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Triều đình sẽ ghi nhớ công ơn của dòng họ Lê. Nhưng... thiên hạ này không cần một dòng tộc có thể khuynh đảo đế vương."

Đó là những lời cuối cùng nàng nghe được trước khi bóng đêm nuốt chửng tất cả. Nỗi đau thể xác, nỗi đau mất con, nỗi đau bị phản bội, hòa quyện thành một ngọn lửa hận thù cháy rực, thiêu đốt linh hồn nàng.

Lê Yên giật mình bừng tỉnh. Cơn đau đẻ vẫn như cắt da cắt thịt, nhưng đôi mắt nàng đã mở to, không còn sự vô vọng. Nàng nhìn quanh căn gác đổ nát, mùi ẩm mốc, tiếng mưa. Tất cả đều quen thuộc, nhưng có gì đó khác lạ. Máu tươi chưa nhuộm đẫm đệm rơm. Đứa con... vẫn còn trong bụng nàng.

Nàng đưa bàn tay run rẩy chạm vào bụng mình. Hơi ấm. Nhịp đập. Là thật. Nàng vẫn còn mang thai. Và nàng... đang ở đây. Ở trong lãnh cung này, chính là nơi nàng bị đày ải sau khi bị hãm hại, nhưng... nhưng đây không phải là cái đêm cuối cùng của nàng. Đây là... ba năm trước.

Ba năm trước, khi những âm mưu còn chưa nảy mầm sâu, khi gia tộc nàng chưa bị diệt sạch, khi đứa con sơ sinh của nàng chưa bị cướp đi. Nàng đã quay lại!

Một nụ cười méo mó hiện trên môi Lê Yên, hòa lẫn giữa nước mắt và mồ hôi. Nàng không biết vì sao mình có thể sống lại, nhưng nàng biết một điều chắc chắn: kiếp này, mọi thứ sẽ khác.

Nàng thì thầm, giọng khàn đặc, đầy quyết tâm:

"Trịnh Kiệt. Tô Lan. Ta đã trở về. Những gì các ngươi đã gây ra, ta sẽ bắt các ngươi phải trả giá gấp vạn lần."

Cơn đau lại ập đến, dữ dội hơn. Nàng cắn chặt môi, máu rịn ra. Nàng phải sống sót qua đêm nay. Phải sống sót, vì nàng không còn là Lê Yên ngây thơ của ngày xưa. Nàng là một linh hồn mang theo hận thù, một con rắn độc đã lột xác. Nàng sẽ không tin vào tình yêu, không tin vào lời thề. Nàng chỉ tin vào quyền lực, vào sự thật được chôn vùi, và vào chính đôi tay này để tự mình đoạt lấy tất cả.

Ngoài kia, mưa vẫn không ngừng rơi, gột rửa những vết nhơ nhưng lại nuôi dưỡng những mầm mống thù hận đang bùng cháy trong trái tim người phụ nữ vừa hồi sinh.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *