Ta trọng sinh thành hoàng hậu - Chương 5: Sương khuya và tầm nhìn mới

Chương trước Chương tiếp

Cơn mưa dai dẳng của đêm Đông Dương vẫn miệt mài gõ nhịp lên mái ngói vỡ của lãnh cung Cẩm Tú. Không khí ẩm ướt len lỏi qua từng khe cửa, quấn lấy Lê Yên như một tấm màn lạnh lẽo. Nàng đứng đó, giữa căn phòng hoang tàn, đôi mắt không còn chìm đắm trong cơn mê man của ký ức mà đã trở nên sáng quắc, lạnh lùng như băng tuyết. Những giọt nước mưa còn đọng trên mái tóc, làm ướt vạt áo, nhưng nàng không còn cảm thấy lạnh nữa. Thứ lửa hận thù trong lòng đã đốt cháy mọi cảm giác yếu mềm.

Lãnh cung. Nơi này từng là nhà giam cho những phi tần bị thất sủng, những người phụ nữ bị vùi dập và lãng quên. Kiếp trước, nàng cũng từng ở đây, nhưng lúc đó chỉ là một cái bóng vật vờ, một trái tim tan nát vì bị oan khuất. Nàng của kiếp này không còn là cái bóng đó nữa. Nàng là mũi tên đã được tôi luyện trong lửa địa ngục, chỉ chờ ngày bắn ra.

Nhưng để bắn ra, nàng cần vũ khí. Nàng cần sức mạnh. Và trước hết, nàng cần thoát khỏi cái lồng chim rách nát này. Lê Yên khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm mốc, mùi hoang phế của lãnh cung hòa lẫn với mùi đất sau mưa. Nàng lắng nghe. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió luồn qua kẽ lá, và xa xăm hơn, là tiếng bước chân quen thuộc đang tiến đến.

Cánh cửa gỗ mục nát kêu kẽo kẹt mở ra, và một bóng người khòm lưng bước vào. Đó là ông hoàng nội cung, người thái giám già đã phục vụ ba đời vua, mái tóc bạc phơ như sương, gương mặt hằn những nếp nhăn của thời gian và những bí mật chôn giấu. Ông cầm một chiếc lồng đèn nhỏ, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ rọi sáng lối đi.

“Nương nương vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”

Ông hoàng nội cung cất giọng trầm đục, ngữ điệu đều đều không chút biểu cảm. Đôi mắt tinh anh của ông lướt qua Lê Yên, dừng lại trên gương mặt nàng. Có một thoáng ngạc nhiên lướt qua khóe mắt ông, nhưng nhanh chóng bị che giấu.

Lê Yên quay người, đối diện với ông. Nàng không còn vẻ u sầu, tuyệt vọng của kiếp trước. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Thái giám Phước,”

nàng khẽ gọi, giọng nói bình thản, không chút run rẩy.

“Đêm đã khuya, sao ông còn chưa nghỉ?”

Ông hoàng nội cung đặt khay đồ ăn sơ sài xuống chiếc bàn gỗ đã mục nát, rồi quay lại nhìn nàng.

“Lão nô phụng mệnh đem canh giải cảm cho nương nương. Trời mưa gió, dễ nhiễm hàn.”

Ông nói, nhưng ánh mắt lại như dò xét.

“Thần sắc nương nương hôm nay có vẻ khác lạ.”

“Khác lạ?”

Lê Yên nở một nụ cười nhạt, nụ cười đầu tiên từ khi nàng trọng sinh, nhưng không hề mang chút ấm áp nào.

“Chẳng lẽ thần sắc của một kẻ bị giam cầm như ta lại không được phép thay đổi sao?”

Ông hoàng nội cung không đáp lời, chỉ cúi đầu cung kính.

“Lão nô không dám.”

Sự im lặng của ông lại càng khiến Lê Yên thêm chắc chắn về giá trị của người đàn ông này. Ông không phải là kẻ tầm thường, và chắc chắn không phải là kẻ trung thành tuyệt đối với bất kỳ ai ngoài bản thân mình và những bí mật ông nắm giữ.

“Thái giám Phước, ông đã ở trong cung bao nhiêu năm rồi?”

Lê Yên bất chợt hỏi, ánh mắt sắc như dao găm. Ông hoàng nội cung hơi khựng lại, rồi chậm rãi đáp:

“Ba mươi năm có lẻ, từ đời Tiên đế đến nay.”

“Vậy ông hẳn biết rất nhiều chuyện, cả chuyện trong lẫn ngoài tường cung, đúng không?”

Nàng tiếp lời, ngữ điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự thăm dò rõ rệt. Ông hoàng nội cung lại cúi đầu, bàn tay run rẩy hơn một chút.

“Lão nô chỉ là một kẻ hầu hạ tầm thường, không dám biết chuyện cơ mật.”

Lê Yên không vạch trần lời nói dối của ông. Nàng biết, sự tin tưởng không thể có được chỉ trong một đêm. Nhưng nàng đã nhìn thấy một cánh cửa hé mở. Ông hoàng nội cung chính là chìa khóa đầu tiên để nàng hiểu rõ hơn về tình hình hiện tại, về những âm mưu đã được gieo mầm trong ba năm qua. Kiến thức y học gia truyền, cộng với khả năng quan sát và phân tích của nàng, sẽ là công cụ để nàng mở khóa những bí mật này.

“Được rồi, Thái giám Phước. Cảm ơn ông đã mang canh đến.”

Lê Yên nói, giọng nàng bỗng trở nên dịu dàng hơn một chút, đủ để xoa dịu sự cảnh giác của ông.

“Chỉ là, dạo này ta cảm thấy cơ thể không được khỏe, muốn tìm vài loại dược liệu để điều chế. Có lẽ ông có thể giúp ta một tay, để ta mau chóng khỏi bệnh mà không làm phiền đến thái y viện.”

Ông hoàng nội cung ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào nàng. Đây không phải là một yêu cầu đơn thuần. Đây là một lời mời, một sự thăm dò. Và ông, hơn ai hết, hiểu rõ giá trị của những lời mời như vậy trong chốn hoàng cung đầy rẫy hiểm nguy này. Lê Yên nhìn thẳng vào mắt ông, một tia lạnh lẽo lướt qua. Nàng không cầu xin sự giúp đỡ, nàng đang ra một điều kiện. Con đường báo thù đã bắt đầu, và bước đi đầu tiên chính là tìm kiếm những con mắt và đôi tai ẩn mình trong bóng tối, để biến chúng thành mạng lưới của riêng nàng.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *