Ta trọng sinh thành hoàng hậu - Chương 3 Thời khắc thức tỉnh: Lời nguyền và mầm mống phục thù
trước. Giọng nói của ông hoàng nội cung văng vẳng trong ký ức, rằng lãnh cung này là nơi những linh hồn bị bỏ rơi chờ ngày tàn úa. Nhưng nàng, Lê Yên, đã không tàn úa. Nàng đã trở lại.
Một tia sét khác xé toạc màn đêm, rọi sáng vũng nước đọng trên sàn gạch vỡ. Nàng cúi xuống, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu méo mó của chính mình. Đôi mắt nàng vẫn là đôi mắt ấy, sâu thẳm và thăm thẳm nỗi đau, nhưng gương mặt lại trẻ trung hơn rất nhiều. Làn da căng mịn, không hằn vết thời gian hay sự giày vò. Nàng đưa tay chạm vào gò má. Đây không phải là nàng của kiếp trước, nàng của những năm tháng cuối cùng trong ngục tối. Đây là nàng, ba năm trước, khi nàng vẫn còn là một phi tần bị thất sủng, bị giam lỏng vì những lời đồn đại vô căn cứ, trước khi nàng được Trịnh Kiệt
"ân sủng"
để lợi dụng tài năng y thuật của nàng.
Trời đất quay cuồng. Hồi sinh. Trọng sinh. Cái khái niệm vốn chỉ có trong những câu chuyện cổ tích, những truyền thuyết xa xăm, giờ đây lại là hiện thực nghiệt ngã nàng đang đối mặt. Nàng đã chết. Đứa con nàng cũng đã chết. Cả gia tộc nàng, Lê thị, cũng đã bị tiêu diệt. Tất cả những thảm kịch ấy đều do bàn tay của những kẻ nàng từng tin tưởng nhất, yêu thương nhất.
Nỗi đau mất con, mất gia đình, lại một lần nữa dội về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng nàng không để nó bật ra. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào những giọt mưa lạnh lẽo trên mái tóc. Cơn giận dữ bùng lên, thiêu đốt mọi tế bào trong cơ thể. Trịnh Kiệt, Tô Lan, và cả những kẻ đồng lõa khác, tất cả đều phải trả giá.
Đôi mắt nàng chầm chậm khép lại, rồi mở ra. Sự yếu đuối đã bị thay thế bằng một ngọn lửa hận thù cháy bỏng. Nàng nắm chặt bàn tay, những móng tay sắc nhọn ghim vào lòng bàn tay, đau buốt. Nhưng cái đau đó chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng nàng. Nàng không còn tin vào tình yêu, vào lòng tốt. Chỉ có quyền lực và sự báo thù mới là chân lý tồn tại.
Ánh mắt nàng quét qua căn phòng quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đây không còn là nơi nàng bị đày ải, mà là điểm khởi đầu mới. Điểm khởi đầu của một cuộc chiến. Nàng phải trở lại, không phải bằng sự mềm yếu của một người phụ nữ bị lợi dụng, mà bằng sự sắc bén của một danh y, sự thâm sâu của một người từng trải qua cái chết.
Lê Yên rảo bước đến bên khung cửa sổ đã mất đi những song sắt. Mưa đã ngớt, sương mù bắt đầu giăng mắc, phủ một màn trắng xóa lên những tán cây cổ thụ trong cung. Một làn gió nhẹ mang theo hương hoa mai thoang thoảng. Mai trắng. Mùi hương quen thuộc của cung Hoàng Mai. Nàng nhớ như in, vào thời điểm này, những cánh mai trắng muốt sẽ bắt đầu nở rộ, báo hiệu mùa xuân sắp đến.
Mùa xuân. Nàng đã trở lại vào đầu mùa đông, ngay trước khi những âm mưu lớn nhất bắt đầu nảy nở, ngay trước khi Trịnh Kiệt chính thức lên ngôi và cần đến tài năng của nàng để dẹp dịch hạch. Nàng có ba năm. Ba năm để thay đổi tất cả. Ba năm để biến kẻ thù thành tro bụi.
Lê Yên hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của mai và sự lạnh giá của sương sớm. Nàng sẽ không còn là Lê Yên của kiếp trước, ngây thơ và mù quáng vì tình yêu. Lần này, nàng sẽ là một con rắn độc, ẩn mình trong sương mù của hoàng cung, chờ đợi thời cơ để cắn trả. Lời thề huyết thệ đã được khắc sâu vào xương tủy nàng, và nàng sẽ không bao giờ quên.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Hồi sinh trong cơn mưa máu và lời thề nghiệt ngã
- Chương 2 Sương mù hoàng cung và lời thề huyết thệ
- Chương 3 Thời khắc thức tỉnh: Lời nguyền và mầm mống phục thù
- Chương 4 Mầm mống báo thù: Lãnh cung và lời thề bất diệt
- Chương 5: Sương khuya và tầm nhìn mới
- Chương 6 Lời đề nghị từ lãnh cung
- Chương 7 Mưu kế đầu tiên: Sương mù và sứ giả
- Chương 8 Bí mật của sứ đoàn Xiêm La
- Chương 9 Lời giải độc và điều kiện nghiệt ngã
- Chương 10 Bản hợp đồng và dấu ước mới
- Chương 11 Bí mật trong khu vườn rêu phong
- Chương 12 BÓNG TỐI TRONG HẦM ĐÁ XANH