Ta trọng sinh thành hoàng hậu - Chương 4 Mầm mống báo thù: Lãnh cung và lời thề bất diệt

Chương trước Chương tiếp

Nỗi uất hận bùng cháy, thiêu đốt trong lồng ngực Lê Yên. Máu nóng như sôi lên, muốn xé toạc lớp da thịt mềm yếu này để gầm lên một tiếng căm phẫn. Nàng nghiến chặt răng, cố nén lại tiếng nấc nghẹn ngào, bởi nàng biết, giọt nước mắt lúc này chỉ là sự yếu đuối không cần thiết.

Trịnh Kiệt. Tô Lan. Những cái tên ấy khắc sâu vào tâm khảm nàng, không phải bằng mực mà bằng máu và nước mắt. Một kẻ lợi dụng, một kẻ độc ác, cả hai đã biến cuộc đời nàng thành địa ngục. Chúng đã cướp đi tất cả: con nàng, gia tộc nàng, và cả sự tin yêu ngây thơ của nàng.

Nhưng giờ đây, số phận đã trao cho nàng một cơ hội. Một cơ hội để viết lại tất cả. Nàng không còn là Lê Yên của kiếp trước, một hoàng hậu ngây thơ tin vào tình yêu và lòng trung thành. Nàng đã trở về, mang theo một linh hồn mục ruỗng vì thù hận, một trái tim lạnh lẽo không còn chỗ cho bất kỳ cảm xúc yếu mềm nào.

Nàng đưa tay chạm vào gò má mình. Làn da non mềm, không chút tì vết. Cái thân xác trẻ trung này, tưởng chừng mong manh, giờ đây lại là vỏ bọc hoàn hảo cho một ý chí sắt đá. Nàng đã từng dùng đôi tay này để cứu người, dùng y thuật gia truyền để phò tá vương triều, cứu Trịnh Kiệt thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Cũng chính đôi tay này, kiếp trước đã run rẩy ôm lấy đứa con sơ sinh lạnh ngắt. Giờ đây, đôi tay này sẽ không còn run rẩy vì sợ hãi hay đau đớn nữa. Nó sẽ trở thành vũ khí, trở thành công cụ để nàng đoạt lại những gì đã mất, và hơn thế nữa, để trừng phạt những kẻ đã gây ra tội ác.

Lãnh cung Cẩm Tú, nơi nàng đang đứng, vẫn chìm trong bóng tối và sự ẩm mốc. Từng là nơi giam cầm sự cô độc của nàng, nay nó lại trở thành điểm khởi đầu cho một cuộc chiến không tiếng súng. Nàng là một phi tần thất sủng, không quyền, không thế, không người thân cận. Nhưng nàng có trí tuệ, có ký ức, và có một lòng hận thù không gì có thể dập tắt.

Lê Yên nhắm mắt lại. Hình ảnh cha mẹ nàng, anh chị em nàng bị giết hại dã man, hình ảnh đứa con bé bỏng bị moi ra khỏi bụng vẫn ám ảnh nàng như một vết sẹo không thể xóa nhòa. Chúng đã biến nàng từ một danh y nhân hậu thành một ác quỷ đội lốt người.

Nàng mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén như dao.

"Trịnh Kiệt, Tô Lan... và tất cả những kẻ đã đạp đổ Lê gia ta. Ta sẽ không để các ngươi sống yên ổn."

Giọng nàng thì thầm, lạc đi trong tiếng mưa rào xối xả bên ngoài, nhưng mỗi từ ngữ đều khắc sâu như lời nguyền.

Ký ức của kiếp trước là kho báu lớn nhất của nàng. Nàng biết rõ từng âm mưu, từng bí mật động trời, từng điểm yếu của Trịnh Kiệt và Tô Lan. Nàng biết những con đường tắt dẫn đến quyền lực, biết những mầm bệnh ẩn sâu trong cung điện, và biết cả những kẻ thù tiềm ẩn của Trịnh Kiệt.

Đầu tiên, nàng phải thoát khỏi lãnh cung này. Nàng phải lấy lại vị thế, phải trở về bên cạnh Trịnh Kiệt, không phải với tư cách một người vợ yêu thương, mà là một kẻ thù giấu mặt, một con rắn độc ẩn mình trong bụi hoa vương giả. Nàng sẽ dùng chính tài năng y thuật của mình để mở đường, để leo lên đỉnh cao quyền lực một lần nữa.

Cơn mưa vẫn trút xuống như trút gánh nặng của trời đất, gột rửa đi mọi thứ, nhưng không thể gột rửa được mối hận thù đang nảy mầm trong lòng nàng. Lê Yên đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập lạnh lùng của trái tim đã chết một lần. Từ giờ phút này, nàng sẽ sống vì báo thù, vì sự thật, và vì máu của những người đã ngã xuống.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *