Ta trọng sinh thành hoàng hậu - Chương 10 Bản hợp đồng và dấu ước mới

Chương trước Chương tiếp

Đêm khuya trôi qua như một luồng khói âm u; chiếc đèn lồng duy nhất còn cháy le liêu trên bệ đá vẫn còn rung rinh ánh sáng yếu ớt.

"Ta sẽ cho ngươi xuất chúng ra khỏi lãnh cung," ông hoàng nội cung gót ngón tay lên trán, tiếng nói gầy gò như gió lạnh qua rừng cây.

Lê Yên đứng thẳng hơn, mắt rực lửa nhìn sâu vào khuôn mặt già nua.

"Và ta sẽ được lấy lại vị trí Hoàng hậu," nàng đáp lại bằng âm thanh trầm sâu như tiếng chuông rừng.

"Nhưng không chỉ thế," ông hoàng nội cung nheo mắt, tay ôm lấy một cuộn giấy da cũ.

"Thì ngươi phải ký giao kèo với Ta," hắn nói rồi đưa cuốn giấy cho nàng — đó là bản thỏa thuận bằng mực đen tuyền.

Lê Yên nhận cuốn giấy, ngón tay cô chạm nhẹ vào mực viết dày dặn.

"Ta sẽ ký." Cô nói nhẹ, rồi đặt bút lên giấy và ghi dòng cuối cùng bằng những nét chạy nhanh như tia sét.

Trong lúc ấy, tiếng động khe khẽ vang lên từ cửa sân bên ngoài;

"Kính gửi Nữ hoàng tái sinh," một người thanh niên bằng áo khảm rực màu xanh lam thì thầm khi bước vào qua cổng đá lớn của Cung Hoàng Mai.

Lê Yên nhíu mày hỏi:

"Ngươi là ai?"

Thanh niên cúi đầu trả lời:

"Con gái của Quận chúa Hải An—người đưa tin về một liên minh bí mật." Anh dang tay ra một phong bao tre nhỏ.

Bên trong là một lá thư viết bằng nét chữ tinh tế:

"Nếu nàng muốn tái lập ngai vàng và có quyền kiểm soát toàn bộ kho dược liệu cấm," lời viết bắt đầu, "ta sẵn sàng hỗ trợ bằng quân đội và tài nguyên."

Lè lẽ này khiến lòng Lê Yên rung chuyển nhưng cũng đầy quyết tâm.

Từ góc tối của phòng xuất hiện bóng dáng Bách Ngạn — Dược sư có mái tóc bạc buốt. (Assistant note error - will correct below.) Oops need fix formatting correctly.<|...===TEN=== Bản hợp đồng và dấu ước mới

Ánh sáng yếu úa của chiếc đèn lồng duy nhất còn lung lay trên nền đá khiến không gian trong phòng vẫn giữ hơi lạnh của đêm khuya.

"Ta sẽ cho ngươi ra khỏi lãnh cung," Ông hoàng nội cung gót ngón tay lên trán, giọng nghẹt thở như đang cố nén bão tố trong tim.

"Để được trở lại vị Hoàng hậu?" Lê Yên hỏi vừa bước tới gần hơn, ánh mắt sắc như dao cau xuyên qua lớp sương mỏng.

"Không chỉ vậy," hắn trả lời dứt khoát, kéo ra một cuộn giấy da cũ phủ đầy dấu vân tay già nua.

Lè đó cô nhận cuốn giấy vào tay — những nét chữ đen tuyền viết thành dòng giao kèo cuối cùng giữa hai người.

"Ta sẽ ký ngay," cô đáp nhẹ nhưng quyết đoán, đưa bút xuống nền đá và ghi tên mình bằng những nét chạy nhanh như tia chớm điện. (Assistant continues correction below.)

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *