Ta trọng sinh thành hoàng hậu - Chương 6 Lời đề nghị từ lãnh cung

Chương trước Chương tiếp

Cánh cửa gỗ mục nát kêu kẽo kẹt mở ra, và một bóng người khòm lưng bước vào. Đó là ông hoàng nội cung, người thái giám già đã phục vụ ba đời vua, mái tóc bạc phơ như sương, gương mặt hằn những nếp nhăn của thời gian và những bí mật chôn giấu. Ông cầm một chiếc lồng đèn nhỏ, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ rọi sáng lối đi, nhưng lại không giấu được ánh mắt dò xét khi nhìn thấy Lê Yên.

“Nương nương, người vẫn chưa nghỉ ngơi sao?”

Giọng ông khàn khàn, mang theo chút thương cảm thường thấy, nhưng hôm nay lại có gì đó gợn lên sự ngạc nhiên. Lê Yên của đêm nay không còn là hình bóng vật vờ, tiều tụy mà ông thường thấy. Nàng đứng thẳng, ánh mắt kiên định, toát ra một khí chất hoàn toàn khác lạ.

Lê Yên chậm rãi quay lại, gương mặt nàng bị ánh đèn vàng vọt chiếu rọi, càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng, sắc sảo.

“Nghỉ ngơi ư? Làm sao có thể nghỉ ngơi khi tai họa vẫn còn rình rập, và những kẻ gây ra tội ác vẫn nhởn nhơ ngoài kia?”

Nàng không chút che giấu sự căm phẫn trong lời nói, khiến ông hoàng nội cung khẽ rụt người lại. Ông đã từng chứng kiến nhiều cuộc báo thù trong cung, nhưng chưa bao giờ thấy một ngọn lửa hận thù nào cháy bỏng và tĩnh lặng đến vậy.

“Ông hoàng nội cung, người đã ở trong cung quá lâu, liệu có biết… gần đây có chuyện gì bất thường xảy ra không?”

Lê Yên hỏi, giọng nàng trầm thấp nhưng lại mang sức nặng. Nàng không muốn lãng phí thời gian vào những lời than vãn vô nghĩa. Điều nàng cần là thông tin, là cơ hội để hành động.

Ông hoàng nội cung thoáng giật mình. Ông ta đã định báo cáo một chuyện cơ mật, nhưng không ngờ nàng lại chủ động hỏi.

“Dạ, nương nương… quả thực có một chuyện. Đoàn sứ giả từ phương Nam, vừa đến kinh thành ba ngày trước, đột nhiên đồng loạt đổ bệnh. Triều đình đã mời tất cả danh y trong Thái Y Viện đến khám, nhưng không ai tìm ra nguyên nhân. Bọn họ sốt cao, nôn mửa liên tục, da tím tái, e rằng khó qua khỏi.”

Nghe đến đây, đôi mắt Lê Yên khẽ lóe lên.

"Sốt cao, nôn mửa, da tím tái?"

Nàng lẩm bẩm, miêu tả đó gợi cho nàng nhớ đến một loại độc dược thảo mộc hiếm gặp, thường được dùng bởi những bộ lạc vùng núi phía Tây Bắc, nơi gia tộc nàng có gốc gác. Loại độc này khó nhận biết, thường bị nhầm lẫn với dịch bệnh, nhưng lại có những đặc điểm rất riêng mà chỉ người am tường y thuật dân gian mới có thể phân biệt.

“Triều đình đã dùng thuốc gì?”

Nàng hỏi dồn, giọng điệu trở nên cấp thiết. Ông hoàng nội cung kể lại một vài loại dược liệu quý hiếm mà Thái Y Viện đã dùng, nhưng Lê Yên chỉ lắc đầu.

“Không phải. Những loại thuốc đó không thể chữa được bệnh này. Đây không phải là bệnh, là trúng độc.”

Nàng khẳng định chắc nịch, sự tự tin toát ra từ từng lời nói.

Ông hoàng nội cung tròn mắt kinh ngạc.

“Trúng độc ư? Nhưng… các thái y đều nói là bệnh lạ…”

Lê Yên cười nhạt.

“Bệnh lạ ư? Chẳng qua là họ chưa từng tiếp xúc với loại độc này. Y thuật của Thái Y Viện tuy tinh thông, nhưng phần nhiều là dựa vào sách vở. Gia tộc Lê Yên ta, từ ngàn đời đã sống giữa rừng sâu núi thẳm, đối mặt với vô vàn độc dược và thảo mộc. Loại độc này, ta đã từng thấy qua trong ghi chép của tổ tiên.”

Nàng tiến lại gần ông hoàng nội cung, ánh mắt kiên định.

“Ông hoàng, nếu muốn cứu đoàn sứ giả, chỉ có ta mới làm được. Hãy báo với Hoàng Thượng, rằng Lê Yên ta có thể chữa trị. Đổi lại…”

Nàng ngừng một lát, ánh mắt sắc bén như dao cạo.

“Đổi lại, ta muốn rời khỏi lãnh cung này, và trở lại vị trí mà ta vốn dĩ thuộc về.”

Ông hoàng nội cung sửng sốt. Nàng không chỉ muốn thoát khỏi lãnh cung, mà còn muốn trở lại ngôi vị Hoàng hậu? Yêu cầu này quá lớn, gần như không thể chấp nhận được đối với một người đang bị thất sủng. Nhưng nhìn thấy ánh mắt tự tin và kiên quyết của Lê Yên, cùng với sự tuyệt vọng của triều đình trước căn bệnh bí ẩn, ông chợt nhen nhóm một tia hy vọng mong manh.

“Nương nương… người có chắc chắn không?”

Ông hoàng nội cung hỏi lại, giọng run run. Lê Yên khẽ gật đầu, môi mím chặt.

“Chắc chắn. Hơn ai hết, ta biết rõ giá trị của sinh mạng và sự sống. Và ta cũng biết rõ, đây là con đường duy nhất để ta đoạt lại tất cả.”

Ông hoàng nội cung nhìn sâu vào đôi mắt nàng, không còn thấy sự yếu đuối hay tuyệt vọng, chỉ còn lại sự lạnh lùng và một ý chí sắt đá. Ông biết, cuộc đời của Lê Yên đã sang một trang mới, và ông, dù muốn hay không, cũng đã bị cuốn vào đó. Ông ta gật đầu, lồng đèn trên tay khẽ lung lay, hắt bóng đổ dài trên nền đất ẩm ướt.

"Lão nô sẽ cố gắng hết sức."

Lê Yên quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương đêm vẫn giăng mắc. Kế hoạch đã bắt đầu. Mật dược và lời thề câm, tất cả sẽ dần được hé lộ. Nàng biết, Trịnh Kiệt sẽ phải chú ý đến nàng. Và khi hắn chú ý, đó cũng là lúc ván cờ sinh tử của nàng chính thức được bày ra.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *