Ta trọng sinh thành hoàng hậu - Chương 2 Sương mù hoàng cung và lời thề huyết thệ

Chương trước Chương tiếp

Trịnh Kiệt, vị đế vương của nàng, người nàng dùng cả mạng sống để phò tá, đã đứng đó. Đôi mắt hắn lạnh lùng như băng đá, nhìn máu nàng chảy, nhìn con nàng bị moi ra khỏi bụng. Không một chút xót thương, không một ánh nhìn hối hận. Hắn... hắn là kẻ đã ra lệnh.

Một cơn giật mạnh xuyên qua toàn thân, kéo Lê Yên ra khỏi hố sâu của ký ức. Hơi thở nàng đứt quãng, lồng ngực như bị nung đỏ. Nàng mở bừng mắt. Trần nhà mục nát, những mảng tường loang lổ, và mùi ẩm mốc, tanh nồng của máu vẫn vương vấn trong không khí.

Mưa vẫn xối xả bên ngoài, nhưng tiếng sấm đã xa. Nàng đưa tay lên bụng. Không có vết mổ rách toác, không có dòng máu khô. Bụng nàng vẫn phẳng lì, dù có chút nhức nhối mơ hồ. Nàng đang nằm trên chiếc chiếu rơm cũ kỹ, không phải đệm lụa tẩm máu.

Đây là đâu? Đây là... lãnh cung.

Lê Yên chậm rãi ngồi dậy, từng khớp xương kêu răng rắc. Nàng nhìn quanh. Căn phòng trống hoác, chỉ có một chiếc bàn gỗ lung lay và một chiếc bình phong rách nát. Không có hình bóng Tô Lan, không có quân lính, không có tiếng dao chặt thịt.

Một ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ, chiếu sáng cả căn phòng trong khoảnh khắc. Nàng thấy bàn tay mình. Mịn màng, trắng trẻo, không có vết chai sần do lao động cực nhọc trong ngục tù. Nàng sờ lên mặt, làn da vẫn căng mịn, không có những nếp nhăn hằn sâu vì đau khổ, không có dấu vết của sự bạc đãi sau những năm tháng bị giam cầm.

Nàng vội vàng đứng dậy, chân loạng choạng. Phải, đây là lãnh cung, nơi nàng từng bị đày ải trước khi tái giá với Trịnh Kiệt. Nhưng đó là ba năm trước. Ba năm trước, khi nàng còn là Quận chúa Lê Yên, bị thất sủng vì từ chối gả cho một lão quan viên.

Nàng điên cuồng chạy đến chiếc gương đồng ố mờ treo trên tường. Gương mặt phản chiếu trong đó là nàng của tuổi hai mươi, đôi mắt vẫn còn nét trong trẻo, dù giờ đây đã nhuốm màu căm hờn. Mái tóc đen dài buông xõa, không bị cắt ngắn một cách tàn nhẫn như trong ngục.

Nàng đưa tay chạm vào hình ảnh phản chiếu. Nàng đã trở lại. Trở lại ba năm trước, trước khi nàng gặp Trịnh Kiệt, trước khi hắn lợi dụng nàng để dẹp loạn, trước khi hắn thảm sát cả gia tộc Lê thị và đứa con thơ của nàng.

Một tiếng động khẽ vang lên ở cửa. Cánh cửa gỗ ọp ẹp hé mở. Một bóng người già nua, lụ khụ bước vào, tay cầm theo một chiếc đèn lồng dầu leo lét. Là ông hoàng nội cung, người duy nhất còn nhớ đến nàng trong lãnh cung lạnh lẽo này.

Ông hoàng nội cung nhìn Lê Yên với ánh mắt lo lắng:

"Quận chúa... người tỉnh rồi sao? Người đã ngủ li bì gần ba ngày rồi. May mà thiếp thân mang ít cháo đến..."

Ba ngày? Nàng đã hôn mê ba ngày? Nàng nhớ lại, trước khi

"chết"

ở kiếp trước, nàng đã trúng một loại độc dược khiến nàng đau đớn tột cùng trước khi bị giết. Phải chăng, đó là lý do nàng hôn mê ở kiếp này?

Lê Yên nhìn ông hoàng nội cung, giọng nàng khàn đặc, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh chưa từng có:

"Ông Trương, hôm nay là ngày nào?"

Ông hoàng nội cung giật mình trước sự thay đổi đột ngột trong ánh mắt và giọng nói của nàng. Ông cúi đầu, bàn tay run rẩy:

"Hồi Quận chúa, hôm nay là ngày mười lăm tháng Tám, năm Đại Cát thứ mười chín."

Đại Cát thứ mười chín. Đúng rồi. Đó là ba năm trước khi Trịnh Kiệt lên ngôi. Ba năm trước khi tai họa ập đến. Nàng nắm chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng nàng không cảm thấy đau.

Lê Yên ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù đã bắt đầu giăng mắc quanh các mái ngói cung điện. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi nàng, như một bông hoa độc nở rộ trong đêm tối.

Lê Yên nói, giọng nàng thì thầm, nhưng mỗi từ như khắc vào đá:

"Trịnh Kiệt. Tô Lan. Ta đã trở về. Lần này... ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá. Tất cả những gì thuộc về ta, ta sẽ đoạt lại. Và những kẻ đã cướp đi của ta... sẽ phải chịu cảnh địa ngục trần gian."

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *