Bên nhau trọn đời - Chương 14 PHAN ÁNH SAO

Chương trước Chương tiếp

Khi ánh hoàng hôn cuối ngày rải lên tòa nhà bệnh viện Từ Dũ một lớp màu tím nhạt, Duy Khang vẫn đứng trước cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn phía sau.

Trong tim anh dường như có một tiếng thở dài dài vô hình – tiếng thở dài của một người đã quá lâu không cho phép mình cảm nhận sự yếu đuối.

Khand quay sang nhìn chiếc điện thoại trong tay; màn hình hiển thị tin nhắn mới từ Linh – em gái anh.

Linh viết nhanh gọn: “Anh à! Minh Anh vừa chụp ảnh trong mưa ở công viên Ngọc Lan và lại quẳng tay ngã úng rồi.”

Khand trả lời ngay lập tức, giọng lạnh lẽo nhưng có chút lo lắng: “Tôi sẽ đến ngay.”

Không chần chừ nữa, anh rời khỏi hành lang bệnh viện qua cánh cửa kính bên trái – nơi mà giờ đây không còn là vườn yên bình mà là con phố đông đúc của Sài Gòn.

Những chiếc xe máy chen chúc nhau trên con đường Nguyễn Thị Thành dẫn anh tới công viên Ngọc Lan – nơi một cơn mưa nhẹ bắt đầu rơi từ những đám mây xám xịt.

Ánh đèn đường phản chiếu lên những giọt nước tạo nên những vòng tròn lấp lánh như những vì sao rơi xuống đất.

Trong khoảnh khắc ấy, Duy Khang nhìn thấy một bóng người lặng lẽ ngồi dưới tán cây bồ đề già nua.

Minh Anh nằm dựa vào thân cây với chiếc ô bị gãy vụn phía trên đầu, mắt khép hờ hững và làn da nhợt nhạt dưới mưa.

Khand bước tới gần hơn và hỏi thầm: “Em… sao lại ở đây mà không có áo khoác?”

Minh Anh mở mắt ra chợt nhìn vào khuôn mặt anh đầy bất ngờ và khó tin.

Cô nín thở nghẹt nước mắt và đáp lại bằng giọng run rẩy: “Anh… tôi muốn thử một cảnh mới cho bộ ảnh ‘Giọt Nước’ nhưng… trời bỗng trở nên lạnh…”

Dù chưa kịp trả lời hết lời cô nói chung thì một cơn gió mạnh làm chiếc ô bay tung tóe ra xa hơn nữa.

Duy Khang nhanh chóng kéo cô lên đứng dậy và giữ lấy cổ tay cô để tránh cô rơi nữa.

Khanh nghiêng người bảo vệ minh họa cho cảm xúc của mình qua hành động thay vì lời nói:

"Đừng lo," anh thì thầm với cô.

Cô vẫn run lên khi cảm thấy cơ thể mình yếu đi vì thời tiết lạnh buốt và ánh sáng mạnh của thành phố đang chiếu vào mắt cô.

Dù biết thời gian đang chạy nhanh đối với việc chăm sóc bệnh nhân tại bệnh viện mẹ nuôi của cô đang trong tình trạng nguy kịch, nhưng trong khoảnh khắc ấy anh quyết định ưu tiên sức khỏe của chị ấy hơn mọi cuộc học hay bản hợp đồng nào.

Khand bật điện thoại lên gọi cho chị Lan để báo cáo tình hình:

Linh đồng ý tới ngay nơi công viên sau khi nghe tin này.</pm​ ​"Chị Lan," anh nói qua dây thoại cố gắng giữ bình tĩnh:, “Em đang gặp vấn đề sức khỏe nghiêm trọng trong lúc chụp ảnh ngoài trời.”</pm​ ​​Chị Lan đáp lời bằng tiếng yếu oằn dù xa cách nhưng đầy lo lắng:” Tôi sẽ tới ngay.”</pm​ ​​Trong lúc đó Linh đến kịu lúc mà không còn bao nhiêu phút nữa để đưa Minh Anh về phòng bệnh tại phòng khám cá nhân bên cạnh bệnh viện.“Bạn đi cùng tôi nhé?” Linh hỏi nhẹ nhàng.<​ ​​Khanh gật đầu đồng ý:</pm​ ​​"Được." </pm​ ​​Hai người nâng nhẹ thân thể mong manh của Minh Anh lên chiếc ghế xe máy được đặt sẵn bên lề đường và đưa cô vào xe máy dành cho người lớn tuổi mà Linh chuẩn bị trước đó – một chiếc xe ba bánh màu xanh pastel có mái che bằng vải canvas dày dặn để tránh gió mưa.</pm​ ​​Trên đường về nhà Lan dọc theo các con phố tối tăm phủ đầy bóng lá xanh cùng ánh đèn neon nhấp nháy trong sương mù buổi tối.“Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở siêu thị năm bấy giờ không?” Linh nỗ lực làm dịu bầu không khí căng thẳng bằng câu chuyện cũ.​ </pm​ ​​Minh Anh chỉ nhìn họ qua ánh mắt u tối rồi im lặng lâu lâu.<\/PM​ ​​​Tại căn hộ nhỏ phía cuối con hẻm gần tiệm sách của chị Lan , nơi tràn ngập hương thơm cuốn sách cũ và âm thanh phát sóng nhẹ nhàng từ máy ghi âm bàn piano cổ điển thì cuối cùng cũng được nghỉ yên...</PM

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *