Bên nhau trọn đời - Chương 15 Bên Dòng Thời Gian Lặng Lẽ

Chương trước Chương tiếp

Ánh sáng sớm rọi vào góc bếp của căn hộ nhỏ nơi phố Đầm Chiến quay lại sau đêm mưa tàn.

Minh Anh ngủ quên trên chiếc ghế sofa màu xanh nhạt, hơi thở nhẹ nhàng hòa cùng tiếng đồng hồ tích tắc trên tường.

Duy Khan​g bước tới bàn làm việc bằng gỗ cũ kỹ gần cửa sổ; ngón tay anh chạm vào tay nắm của ngăn kéo đã hé mở một chút.

Trong không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng thở đều của cô gái và tiếng vang nhẹ của những chiếc lá cây bên ngoài khu phố.

Khan​g gọi điện cho Linh bằng một cú nhấn nhanh trên điện thoại đặt trên bàn.

Linh đáp ngay với giọng nhẹ nhàng nhưng đầy lo âu: "Anh đang ở đâu?"

Khan​g trả lời mà không rời mắt khỏi cuốn sổ da màu nâu đã xuất hiện trong ngăn kéo: "Tôi vừa mới tìm thấy một cuốn nhật ký cũ của cô ấy ở đây."

Linh bật cười khẽ qua dây truyền thanh và hỏi thêm:"Có gì đáng chú ý?"

Khan​g nghiêng người về phía bác sĩ Quang đang đứng ở góc phòng với túi thuốc cho chị Lan.

Bác sĩ Quang nhìn xét tình hình và nói chính thức:"Chị Lan vẫn ổn hơn hôm qua nhưng cần nghỉ ngơi nhiều hơn."

Khan​g hỏi lại:"Cô ấy có thể ra khỏi bệnh viện sớm không?"

Bác sĩ Quang đáp:"Y tế dự đoán sẽ ổn trong tuần tới nếu không có biến chứng mới."

Tiếng điện thoại vang lên lần nữa khi Linh hỏi thêm:"Bạn có muốn tôi đưa cô ấy tới bệnh viện vào buổi chiều?"

Khan​g suy nghĩ một lúc rồi trả lời:`"Nếu được thì tốt hơn hết."`

Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng khi Minh Anh mở mắt và nhìn quanh bằng ánh mắt lơ mơ.

Minh Anh khẽ thì thầm,: "Anh… sao em thấy anh đang cầm gì đó?"

Khan​g đặt cuốn nhật ký lên bàn và quay sang cô bằng ánh mắt chưa rõ ràng,: "Đây là nhật ký mà tôi vừa mới phát hiện."

Minh Anh nhìn vào từng trang giấy đã vàng úa và đọc đoạn đầu bằng giọng run rẩy,: "Ngày thứ nhất… tôi phải rời xa mọi người vì… vì mẹ tôi bị đe dọa…"

Cả hai im lặng theo dõi từng chữ viết như người đang lén nghe tiếng tim chạy nhanh nhất trong bóng tối.

Sau vài phút trầm mặc, Khan​g đóng sổ lại và đặt nó lên bảng gỗ cũ:"Chúng ta sẽ cần thời gian để hiểu mọi chuyện," anh nói.

Minh Anh gật đầu chậm rãi,"Em cũng muốn biết sự thật," cô đáp với ánh mắt đầy quyết tâm.

Linh gửi tin nhắn cuối cùng đến Khan​g:“Hẹn gặp lại ở bệnh viện lúc ba giờ chiều.”

Bất chợt tiếng chuông cửa vang lên lần nữa khi bác sĩ Quang mang toa thuốc đến cho chị Lan và trao đổi thêm những lời khuyên y tế quan trọng.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *