Bên nhau trọn đời - Chương 18 Mặt Trăng Rơi

Chương trước Chương tiếp

Khi ánh hoàng hôn buông xuống những tòa nhà cao tầng phía Tây Bảo Đại, Duy Khan​g rời khỏi khu vực đông người đang xếp hàng với những chiếc ô tô cũ kỹ và bước lên con đường gầm quang gủa thành phố.

"Anh sẽ đưa em về nhé," anh thầm thốt trong đầu khi tay mình nắm chặt chìa khóa chiếc sedan màu xám cũ.

Khan​g bật máy điện thoại lên và gọi cho Linh:

"Linh à, mình đang đứng ngay tại ngã ba Hòa Bình," anh nói, giọng vẫn giữ một chút lạnh lùng dù tim đang run rẩy.

Linh đáp lại bằng tiếng cười nhẹ nhàng qua loa:

"Mình sẽ đưa món phở gà tới ngay khi anh tới nhà," cô bảo.

Xe kéo dài qua các làn đường đầy bóng râm cây xanh và nhanh chóng tới ngã rẽ gần cầu Rạng Đông – nơi mà ánh sáng le lói như những vệt bạc trên mặt nước hồ Tây.

Một chiếc taxi màu vàng cộ lên bên hông đường vừa dừng lại, và một người đàn ông trong áo khoác dài tối giản bước ra với dáng vẻ bình thường nhưng ánh mắt đầy sắc lạnh như muốn dò xét mọi chi tiết xung quanh.

"Chào anh," người đàn ông mở lời bằng tiếng Việt chuẩn xác nhưng có chút nhếch nhác vô tình nào đó.

Duy Khan​g không giơ tay đáp lời ngay lập tức mà chỉ nhìn chằm chằm vào bao tay da nâu mà người đó đang ôm kín:

"Bạn đang tìm gì?" anh hỏi ngắn gọn.

Người đàn ông nở nụ cười mỏng miệng:

"Tôi chỉ muốn hỏi xem anh có thể giúp tôi một việc," ông trả lời.

Khan​g quay sang nhìn ra xa về phía các biển hiệu neon đỏ rực trên các cửa hàng đồ ăn nhanh mà không thấy dấu hiệu của bất kỳ ai khác ngoài họ – trừ tiếng còi khẽ vang vọng từ một chiếc xe máy chạy qua nhanh như gió mùa thu.

Trong lúc đó một chiếc ô tô tải lớn bất ngờ dừng lại trước cửa một tiệm bánh mì ven đường mà Khan​g không thể nhận ra tên:'Tôi xin lỗi vì lỗi hiển thị...An error occurred while processing your requestPlease try again or contact support.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *