Bên nhau trọn đời - Chương 17 Mùa Thu Trong Bệnh Viện

Chương trước Chương tiếp

Một luồng gió nhẹ mang theo mùi thuốc khử trùng len lỏi qua các khe hở của phòng chờ bệnh viện.

Dòng người qua lại trong áo trắng tạo nên tiếng thì thầm dịu dàng như tiếng lá rơi trên mặt đất mùa thu.

Khang bước tới quầy lễ tân, đôi mắt xanh bể đầy cảnh báo nội tâm đang chực nở.

"Tôi có một cuộc hẹn lúc ba giờ với bác sĩ ở phòng cấp cứu," anh nói, giọng khó nắm lấy sự bình tĩnh.

Lễ tân mỉm cười lạnh lẽo trả lời bằng một chiếc thẻ bệnh án màu xanh dương.

"Vui lòng chờ ở khu vực bên trái," cô khẽ chỉ tay về phía một hành lang dài đầy đèn LED xanh biếc.

Khi Khang đi sâu hơn vào hành lang, ánh sáng phản chiếu trên những chiếc ghế nhựa cứng khiến không gian trở nên khắc nghiệt hơn bao giờ hết.

"Anh có muốn ngồi xuống không?" Một y tá trẻ tuổi mang áo blouse xanh hỏi vừa đưa cho anh một cuốn sổ ghi chú y tế.

Khang nhận cuốn sổ và đáp ngay mà không rời mắt khỏi bức ảnh trắng đen đang treo trên tường — hình ảnh của một người phụ nữ đang nằm trên giường hồi sức.

"Đây là ai?" anh hỏi nhẹ nhàng nhưng âm thanh vang lên như tiếng chuông gió trong phòng chờ đông nghịt người bệnh.

Y tá nhìn lướt qua ảnh và trả lời: "Cô ấy tên là Minh Anh — vừa được đưa vào sau khi rơi xuống công viên dưới mưa."

Kham phá lên một tiếng thở dài dài vô vọng như tiếng sóng biển phá vào bờ đá.

"Cô ấy đang trong tình trạng ổn định," bác sĩ đứng gần kề giải thích bằng giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt lo lắng dõi quanh căn phòng.

Khanh lặng lẽ bước ra khỏi hành lang bệnh viện khi tiếng đồng hồ treo tường báo hiệu đã qua ba giờ chiều; ánh sáng yếu ớt của cửa sổ phản chiếu trên nền bê tông lạnh lẽo của bãi đỗ xe.

"Anh có thể cho tôi biết thời gian ra viện được không?" Khanh hỏi, giọng nhẹ nhưng nặng nề vì lo lắng.

Bác sĩ Quang đứng bên cánh cửa xe cứu thương đáp bằng một nụ cười mỏng manh: "Chúng tôi sẽ cho phép xuất viện khi cô ổn định hơn và không còn nguy cơ chảy máu nội khoa."

Khanh lặng lặng quay về phía chiếc xe đậu ngay bên cạnh chiếc xe máy của em Thư; trong tay anh vẫn nắm chặt cuốn sổ bệnh mà y tá đã đưa trước đó.

Trong khoang hành lý của Minh Anh nằm một chiếc hộp kim loại cũ kỹ chưa mở – bên ngoài khắc những dấu vân tay mờ nhạt và một vòng dây da xám quấn quanh như bảo vệ bí mật nào đó.

"Đây là gì?" Khanh thở dài rồi mở nắp hộp bằng đôi tay run rẩy.

Bên trong chỉ có một tập nhật ký da màu nâu và một lá thư dán tem đỏ với dòng chữ “Dành cho người mà tôi yêu”.

Khanh lấy ra lá thư, đọc nhanh từng câu chữ:

"Nếu em thấy này, hãy biết rằng lý do tôi rời đi không phải vì muốn bỏ lại anh." Cô viết bằng nét chữ hơi xẹt xẹt như chưa kịp lên mực đầy đủ.

Một phần tóc của cô bị gãy rơi xuống đất làm Khanh nhớ tới lần cuối cùng họ gặp nhau dưới cơn mưa ở công viên Ngọc Lan – lúc ấy cô đã mang theo điều gì đó bí mật mà cô chưa dám tiết lộ.

Khanh nhấc máy điện thoại lên và gọi ngay cho Linh:

"Linh à, em hãy chuẩn bị món ăn nhẹ cho chúng ta nhé. Tôi sẽ đem Minh Anh về nhà ngay." Khanh nói trong khi mắt vẫn dõi theo những bước chân vội vã của nhân viên y tế đang chuẩn bị đưa cô ra phòng hồi sức.

Linh đáp lại bằng tiếng cười hiền hoà từ bên kia đường dây truyền thanh: "Mình sẽ chuẩn bị món phở gà đúng lúc anh đến."

Trong khoảnh khắc ấy, một bóng đen xuất hiện ở góc xa bãi đậu xe – hắn chỉ là hình dáng mờ ám của một người đàn ông mặc áo khoác da màu đen và đội mũ rộng vành;

Khanh cảm nhận được sự hiện diện lạnh buốt của người lạ mà mắt mình chưa kịt bắt gặp rõ khuôn mặt, nhưng âm thanh bước chân dày đặc khiến trái tim anh đập mạnh hơn nữa.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *