Anh Trở Về Bên Em - Chương 1 Chuyến Tàu Trở Về
Lê Minh Quân mở bừng mắt. Trần nhà trần trụi, những vết ố vàng loang lổ, quạt trần cũ kỹ kêu cọt kẹt như sắp rụng. Mùi ẩm mốc và thuốc diệt côn trùng đặc trưng của ký túc xá đại học xộc thẳng vào mũi. Anh đưa tay lên dụi mắt, cảm giác như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng dài, nhưng ký ức về vụ tai nạn, về bóng dáng Diệu Linh nằm bất động, lại rõ ràng đến đau đớn. Anh ngồi bật dậy, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đây không phải căn hộ tiện nghi của anh ở năm 2024. Đây là phòng ký túc xá 203, nơi anh từng sống thời sinh viên. Chiếc bàn học bừa bộn với chồng sách giáo trình kinh tế học, mấy gói mì tôm còn nguyên, và một chiếc điện thoại "cục gạch" đời cũ đang sạc pin. Lịch treo tường ghi rõ: Tháng 9 năm 2016. Tám năm. Anh đã quay về tám năm trước.
Minh Quân đứng dậy, bước đến tấm gương cũ kỹ treo trên tường. Gương mặt phản chiếu là một chàng trai 20 tuổi, trẻ hơn, gầy hơn, nhưng ánh mắt đã mang theo sự trầm tĩnh, u buồn của một người vừa trải qua cả một kiếp đời. Đây là anh của năm 2016, khi anh còn là sinh viên năm hai, khi Diệu Linh vẫn còn sống. Một tia hy vọng le lói bùng lên, mạnh mẽ đến mức khiến anh run rẩy.
“Linh… Diệu Linh…” Anh lẩm bẩm, tên cô gái như một lời cầu nguyện. Anh còn nhớ như in ngày cô qua đời năm 2017, trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc mà anh luôn tin mình có thể ngăn chặn nếu anh đủ dũng cảm. Giờ đây, anh có cơ hội. Một cơ hội thứ hai. Nhưng anh phải bắt đầu từ đâu?
Anh mặc vội chiếc áo phông cũ, quần jean bạc màu và lao ra khỏi phòng. Dọc hành lang ký túc xá, tiếng cười nói, tiếng guitar rè rè phát ra từ các phòng khác, tất cả đều mang một vẻ hồn nhiên, vô tư mà anh đã đánh mất từ lâu. Anh chạy xuống sân trường, hít thở sâu bầu không khí trong lành của buổi sáng sớm mùa thu. Cây phượng vĩ vẫn còn xanh ngắt, con đường lát gạch quen thuộc dẫn đến khoa Văn học Nghệ thuật.
Trái tim anh đập rộn ràng. Anh biết cô thường đến thư viện vào sáng thứ Ba để đọc sách hoặc gặp nhóm bạn. Minh Quân rảo bước nhanh hơn, ánh mắt quét qua từng bóng người. Nhiều gương mặt quen thuộc thoáng qua, những người bạn cũ, những giảng viên mà anh từng kính trọng. Nhưng anh không quan tâm đến ai khác, tất cả tâm trí anh chỉ hướng về một người.
Và rồi, anh thấy cô. Dưới tán cây bàng cổ thụ gần tòa nhà khoa Ngữ Văn. Diệu Linh, vẫn mái tóc dài ngang vai óng mượt, vẫn nụ cười dịu dàng như nắng sớm, và đặc biệt, vẫn chiếc áo dài trắng quen thuộc mà cô thường mặc khi đi học. Cô đang cầm một cuốn sách, mải mê đọc, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc bay lòa xòa trước trán. Giây phút ấy, cả thế giới xung quanh Minh Quân như ngừng lại. Cô vẫn còn sống. Cô vẫn ở đây.
Anh đứng lặng một lúc, cảm giác như có một khối u nghẹn ứ nơi cổ họng. Vô vàn cảm xúc đan xen: sự nhẹ nhõm đến tột cùng, nỗi đau quá khứ và một quyết tâm sắt đá. Anh muốn chạy đến ôm chầm lấy cô, nói cho cô biết anh đã chờ đợi khoảnh khắc này bao lâu. Nhưng anh không thể. Anh không phải là Minh Quân của cô lúc này. Anh là một người xa lạ với ký ức về tương lai.
Diệu Linh khẽ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn lướt qua đám đông và vô tình chạm vào ánh mắt của anh. Cô hơi nheo mày, có lẽ vì thấy anh nhìn mình chằm chằm. Minh Quân giật mình, vội vàng quay đi, giả vờ như đang tìm kiếm ai đó. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô đã thấy anh. Cô sẽ nghĩ anh thật kỳ lạ.
Anh phải tiếp cận cô. Nhưng không phải theo cách này. Không phải như một kẻ bám đuôi. Anh cần một cái cớ, một lý do để nói chuyện, để dần dần bước vào cuộc đời cô một lần nữa. Lòng anh nặng trĩu. Việc biết trước tương lai không phải là một đặc ân, mà là một gánh nặng khổng lồ. Anh biết cô thích văn học cổ điển, biết cô thường xuyên uống trà hoa cúc, biết cô có một vết sẹo nhỏ trên đầu gối trái từ hồi bé. Anh biết tất cả những điều đó, nhưng không thể nói ra. Mỗi lời nói, mỗi hành động đều phải được tính toán kỹ lưỡng, để không làm cô sợ hãi, không làm thay đổi dòng chảy định mệnh một cách tiêu cực.
Nhưng anh không thể từ bỏ. Anh đã quay lại đây vì cô. Để cứu cô. Anh hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng Diệu Linh từ từ bước vào tòa nhà khoa Ngữ Văn. Một quyết tâm mới bùng cháy trong anh. Dù có phải đối mặt với bao nhiêu nghịch lý, bao nhiêu sợ hãi, anh cũng sẽ tìm cách. Anh sẽ trở về bên em, Diệu Linh.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Chuyến Tàu Trở Về
- Chương 2 Bóng Dáng Áo Dài
- Chương 3 Bóng Áo Dài Trong Nắng Chiều
- Chương 4 Ánh Mắt Người Xa Lạ
- Chương 5 Chạm Mặt Nỗi Nhớ Mênh Mang
- Chương 6 Vang Bóng Một Thời và Ánh Mắt Định Mệnh
- Chương 7 Vang Bóng Một Thời Và Lời Hẹn Thư Viện
- Chương 8 Lời Thầm Thì Của Định Mệnh
- Chương 9 Ánh Mắt Nghi Ngờ Và Lời Hẹn Mới
- Chương 10 Gợn Sóng Đầu Tiên
- Chương 11 Gợn Sóng Đầu Tiên
- Chương 12 Ánh Lửa Trong Giấc Mơ
