Anh Trở Về Bên Em - Chương 5 Chạm Mặt Nỗi Nhớ Mênh Mang

Chương trước Chương tiếp

“À… Minh Quân phải không?” Giọng Diệu Linh vang lên, hơi ngập ngừng nhưng ấm áp, đưa Minh Quân trở về thực tại. Anh gật đầu, cố gắng nén lại niềm vui sướng và nỗi đau đang xáo động trong lòng, giữ cho gương mặt mình một vẻ bình thản nhất có thể.

“Ừ, là tôi đây, Minh Quân. Thấy hai cậu ngồi đây nên ghé chào,” anh đáp, giọng khẽ run nhưng không quá rõ ràng. Ánh mắt anh vẫn không rời Diệu Linh, như muốn khắc ghi từng đường nét, từng biểu cảm của cô vào sâu thẳm ký ức.

Gia Nhi ngước lên, mái tóc tém rung rinh theo nụ cười tinh nghịch. “Ui chà, Quân mà cũng rảnh rỗi ghé qua khu Văn học của bọn tớ hả? Hay là kiếm ai đó bên này thế?” Cô bé hơi nheo mắt, ánh nhìn sắc sảo lướt qua Minh Quân như thăm dò. Nhi luôn là người nhanh nhạy và thẳng tính như vậy, Minh Quân thầm nghĩ.

Minh Quân mỉm cười, cố gắng che giấu sự lúng túng. “Đâu có, tôi đi mua cà phê thôi. Mà Linh đang đọc cuốn gì mà chăm chú thế? Tôi thấy cậu đọc từ nãy giờ rồi.” Anh hướng ánh mắt về phía cuốn sách đang mở trên bàn của Diệu Linh, một cách tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng lại là một sự tính toán cẩn trọng. Đây là cơ hội để anh tiếp cận cô, để cô bắt đầu cảm thấy anh có gì đó đặc biệt.

Diệu Linh khẽ giật mình, đôi mắt to tròn chớp chớp vài cái. Cô có vẻ hơi bất ngờ khi anh hỏi về cuốn sách. “À, tớ đang đọc ‘Vang Bóng Một Thời’ của Nguyễn Tuân,” cô nói, đoạn đẩy cuốn sách về phía anh một chút, như muốn chia sẻ. “Mấy bài tùy bút của ông ấy hay lắm, văn phong độc đáo vô cùng.”

“Nguyễn Tuân à? ‘Vang Bóng Một Thời’ đúng là một kiệt tác,” Minh Quân đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút suy tư mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra. “Cậu thích văn của ông ấy thật đấy. Tôi nhớ có lần đi ngang thư viện, hình như thấy cậu mượn mấy cuốn tương tự.” Anh buông ra một câu nói mà trong quá khứ, anh chưa từng nói với Diệu Linh. Một lời nói mà chỉ những người đã từng lặng lẽ quan sát cô mới có thể biết. Anh biết rõ cô yêu thích những tác phẩm văn học cổ điển, biết cô thường ghé thư viện vào những giờ nhất định.

Diệu Linh tròn mắt nhìn anh. Một vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt cô, xen lẫn một chút tò mò. “Ơ, thật hả? Cậu cũng để ý mấy chuyện đó sao? Tớ tưởng cậu chỉ thích mấy thứ công nghệ thôi chứ?” Cô khẽ nghiêng đầu, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép về Minh Quân trong ký ức của mình.

Gia Nhi ngồi cạnh cũng nheo mắt, ánh nhìn từ Diệu Linh chuyển sang Minh Quân, rồi lại quay về Diệu Linh. “Thôi nào, Quân. Có vẻ cậu biết Diệu Linh của bọn tớ khá rõ đấy nhỉ? Hay là cậu cũng mê văn chương giống Linh à?” Giọng Nhi mang theo chút trêu chọc, nhưng sâu trong đó là một sự dò xét tinh tế. Cô bạn thân của Linh không dễ bị qua mặt.

Minh Quân thoáng giật mình. Anh nhận ra mình đã đi quá xa một chút. Sự nghi ngờ của Nhi đã bắt đầu nhen nhóm. Anh vội vàng che giấu vẻ lúng túng bằng một nụ cười gượng gạo. “À, thì… thỉnh thoảng đi ngang thư viện thấy thôi mà. Đâu có để ý gì đặc biệt đâu.” Anh cố gắng nói với giọng điệu thoải mái nhất có thể, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Anh phải cẩn trọng hơn. Một bước đi sai lầm có thể khiến mọi thứ đổ vỡ.

“Thôi, tôi cũng phải đi đây, cà phê sắp nguội rồi,” Minh Quân nói, khẽ cúi đầu chào hai cô gái. Anh xoay người bước đi, cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang dõi theo mình. Mỗi bước chân là một nỗ lực để giữ vững vẻ ngoài bình thường, nhưng trái tim anh lại đập loạn xạ, vừa vì hạnh phúc khi được gần cô, vừa vì lo lắng về những gợn sóng đầu tiên mà anh vừa tạo ra trong dòng thời gian.

Anh rời khỏi căng tin, để lại Diệu Linh với một chút băn khoăn và Gia Nhi với ánh mắt đầy nghi hoặc. Bước đi nhanh hơn, anh cảm thấy mình vừa hoàn thành một bước nhỏ nhưng đầy rủi ro. Diệu Linh đã bắt đầu nhận ra sự "kỳ lạ" của anh, và đó chính là điều anh muốn. Nhưng đồng thời, anh cũng đã thu hút sự chú ý của Gia Nhi, một người có thể trở thành đồng minh hoặc chướng ngại vật lớn. Cuộc hành trình "trở về" này, chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *