Anh Trở Về Bên Em - Chương 4 Ánh Mắt Người Xa Lạ

Chương trước Chương tiếp

Minh Quân hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải trở lại trạng thái bình tĩnh nhất có thể. Anh không thể để lộ sự bàng hoàng, sự đau đớn hay niềm hạnh phúc tột cùng đang cuộn trào trong lòng. Đây là năm 2016, anh chỉ là một sinh viên năm hai bình thường, và Diệu Linh, theo ký ức của anh, chỉ là một người bạn học cùng khóa, chưa từng thực sự thân thiết. Anh phải tiếp cận cô một cách tự nhiên nhất.

Anh bước đến quầy gọi một ly cà phê đá, cố gắng tỏ ra thản nhiên. Đôi mắt anh vẫn không rời khỏi Diệu Linh, ghi nhớ từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô. Cô đang say sưa kể chuyện gì đó, đôi tay mềm mại khua khoắng nhẹ nhàng theo từng lời nói. Gia Nhi lắng nghe, thỉnh thoảng lại chen vào vài câu pha trò khiến Linh bật cười khúc khích. Tiếng cười trong trẻo ấy, đã bao lâu rồi anh mới được nghe lại?

Khi cầm ly cà phê trên tay, anh bắt đầu bước đi. Anh cố tình chọn con đường đi ngang qua bàn của Linh và Nhi. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Từng bước chân dường như kéo dài vô tận. Đến gần, anh nghe rõ hơn giọng nói của Linh, cô đang nói về một buổi ngoại khóa của khoa sắp tới.

“Chào Linh, chào Nhi,” Minh Quân buông một lời chào nhẹ nhàng, giọng anh khẽ run nhưng cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. Anh khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng lướt qua Nhi rồi dừng lại trên gương mặt Diệu Linh.

Diệu Linh ngước lên, đôi mắt to tròn hơi nheo lại vì ánh nắng chiều hắt vào từ cửa sổ. Cô nhìn anh một lúc, dường như đang cố gắng lục lọi trong ký ức. “À… Minh Quân phải không? Bạn học cùng khóa với mình.” Giọng cô vẫn dịu dàng như anh nhớ, có chút ngạc nhiên.

Gia Nhi thì nhìn anh chằm chằm, đôi mắt tinh ranh như muốn soi thấu tâm can. “Minh Quân? Anh chàng IT ít nói của chúng ta đây mà. Lâu rồi không thấy mặt mũi đâu nha. Sao nay lại lạc sang khoa Văn vậy?” Nhi luôn là người thẳng thắn và tinh ý.

Minh Quân mỉm cười gượng gạo. “À, mình… mình đang đi tìm Nam, hình như cậu ấy có hẹn với giảng viên ở đây.” Anh đưa ra cái cớ đã chuẩn bị sẵn. “Không ngờ lại gặp hai cậu.” Anh cố gắng giữ ánh mắt mình không quá tập trung vào Linh, sợ cô sẽ cảm thấy khó chịu.

“Nam hả? Thằng đó bữa giờ bận bịu lắm, có thấy lượn lờ đâu,” Nhi nhún vai. “Mà nè, mình thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào Linh nãy giờ đó nha. Có chuyện gì hot hả?”

Minh Quân thoáng giật mình. "Không, không có gì. Chỉ là… lâu rồi không gặp, thấy Linh vẫn hay đọc sách ở đây thôi. Nhớ hồi trước cũng hay thấy Linh mang mấy cuốn văn học cổ điển ra đọc." Anh lỡ lời, anh đã quên mất việc họ chưa thực sự thân để anh biết thói quen của cô một cách tường tận như vậy.

Diệu Linh nghe vậy, đôi mắt cô ánh lên vẻ tò mò. “Ủa, Quân biết mình thích đọc sách ở đây sao? Mình tưởng… bọn mình ít nói chuyện mà?”

Gia Nhi cười khẩy. “Thấy chưa Linh? Nghi ngờ rồi nha. Anh Quân này có vẻ biết nhiều về cậu hơn cậu nghĩ đó.”

Minh Quân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đã quá vội vàng và sơ suất. Giờ anh phải sửa chữa sai lầm này. "À... tại mình hay đi ngang qua đây thôi. Thấy Linh hay ngồi một mình đọc sách, nên để ý chút ấy mà. Không có gì đặc biệt đâu." Anh cố gắng cười thật tự nhiên, dù trong lòng đang hoảng loạn.

“Thôi được rồi, dù sao cũng đã gặp thì ngồi xuống nói chuyện một lát đi,” Diệu Linh khẽ nói, nụ cười vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh sự tìm hiểu. Cô chỉ sang chiếc ghế trống đối diện.

Minh Quân ngập ngừng một chút, rồi gật đầu. Đây là cơ hội anh không thể bỏ lỡ. Anh kéo ghế, chậm rãi ngồi xuống. Ly cà phê đá lạnh toát trong tay anh, nhưng cảm xúc trong lòng thì đang nóng bỏng. Anh đang ngồi đối diện với Diệu Linh của năm 2016, người con gái anh đã mất đi tám năm sau đó. Anh phải làm gì để thay đổi định mệnh nghiệt ngã này? Ánh mắt anh vô thức lướt qua chiếc điện thoại cũ kỹ trên bàn của Linh, một chiếc điện thoại không còn tồn tại trong thế giới của anh.

“Linh này, cậu đang đọc cuốn gì vậy?” Minh Quân hỏi, cố gắng khởi đầu một cuộc trò chuyện bình thường, nhưng trong giọng nói anh vẫn không giấu được sự quan tâm sâu sắc. "Trông có vẻ hay đó."

Diệu Linh mỉm cười, khép cuốn sách lại, để lộ bìa sách với dòng chữ "Sống Khác Để Yêu Thương Hơn". "À, đây là tập truyện ngắn của tác giả mới nổi. Mình đang đọc để lấy cảm hứng cho bài tập viết văn sắp tới."

Minh Quân khẽ gật đầu, trong lòng anh, hình ảnh cô gái ngồi viết lách miệt mài trong thư viện hiện lên rõ ràng. Anh biết, đó là một trong những đam mê lớn nhất của cô. "Nghe có vẻ thú vị. Cậu thích viết lách như vậy, sao không thử tham gia cuộc thi viết truyện ngắn của trường đi? Mình nghe nói năm nay giải thưởng cũng khá hấp dẫn đó." Anh nói, cố ý gợi mở một con đường mà anh biết cô sẽ đi trong tương lai.

Diệu Linh tròn mắt ngạc nhiên. “Cuộc thi viết truyện ngắn của trường? Mình chưa nghe nói gì hết. Có thật không vậy?” Cô quay sang nhìn Gia Nhi, Nhi cũng lắc đầu. “Mình cũng không biết nữa. Quân nghe tin này ở đâu ra vậy?”

Minh Quân thoáng giật mình. Anh lại lỡ lời rồi. Cuộc thi đó phải đến vài tuần nữa mới được công bố chính thức. Anh phải tìm cách lấp liếm. "À, mình... mình nghe loáng thoáng mấy anh chị khóa trên nói thôi. Cũng chưa chắc chắn. Nhưng nếu có, mình nghĩ Linh nên thử sức đó. Cậu viết hay mà." Anh cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, tránh để lộ thêm bất kỳ điều gì về tương lai.

Diệu Linh nhìn anh một cách khó hiểu. Ánh mắt cô vẫn dịu dàng, nhưng có một tia nghi ngờ thoáng qua, như thể cô đang cố gắng đọc một bí mật nào đó ẩn sâu trong đôi mắt trầm tĩnh của anh.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *