Anh Trở Về Bên Em - Chương 10 Gợn Sóng Đầu Tiên
Minh Quân nhìn Diệu Linh, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và một nỗi nhớ vô hình. Anh khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Có lẽ, bởi vì tôi cũng từng có những trăn trở như vậy. Những điều mà chúng ta cảm nhận được về cuộc sống, về con người, thường rất khó để diễn đạt thành lời, phải không? Nhưng chính những sự mơ hồ ấy lại là chất liệu tuyệt vời nhất cho văn chương. Quan trọng là cách chúng ta nhìn nhận nó, và tìm ra một góc độ mới để kể lại.”
Diệu Linh lắng nghe từng lời, đôi mắt cô không rời khỏi gương mặt anh. Cô cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kết nối tâm hồn mình với Minh Quân, một sự đồng điệu hiếm có mà cô chưa từng tìm thấy ở bất kỳ ai khác. “Anh Quân nói đúng,” Linh khẽ thì thầm, giọng cô vẫn mang chút ngạc nhiên. “Tớ sẽ cố gắng tìm ra góc nhìn đó. Cảm ơn anh rất nhiều vì những gợi ý này.”
Gia Nhi ngồi đối diện, chứng kiến sự tương tác gần gũi đến kỳ lạ giữa hai người, không khỏi hắng giọng. “Hai người lại bắt đầu rồi. Nghe cứ như hai nhà triết học gặp nhau bên bờ sông Seine vậy. Thôi, tớ chịu thua. Nhưng Linh này,” Nhi cố ý nói lớn, liếc nhìn Minh Quân đầy ẩn ý, “cậu cẩn thận đấy. Mấy người đàn ông mà nói chuyện sâu sắc quá thường có âm mưu gì đó.”
Diệu Linh phì cười, đẩy nhẹ vai Nhi. “Cậu thôi đi, Nhi. Anh Quân chỉ đang chia sẻ những suy nghĩ của mình thôi mà.” Cô quay sang Minh Quân, vẻ mặt rạng rỡ. “Dù sao thì, những gì anh nói lúc nãy thực sự rất hay. Tớ cảm thấy như anh đã chạm đến những điều mà tớ vẫn luôn muốn viết nhưng chưa thành lời.”
Minh Quân mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng khi thấy Diệu Linh vui vẻ. “Vậy thì, buổi hẹn ở thư viện sắp tới, có lẽ sẽ là cơ hội để chúng ta cùng nhau khám phá những ý tưởng đó.” Anh nhìn Linh, ánh mắt anh bỗng trở nên sâu thẳm hơn. “Hay là chúng ta thử tìm hiểu về những giai thoại đô thị, những câu chuyện truyền miệng về thành phố này? Hoặc là những tác phẩm văn học đã viết về sự cô đơn, sự đấu tranh của con người trong bối cảnh hiện đại. Tớ tin là chúng ta sẽ tìm thấy nhiều điều thú vị.”
Diệu Linh gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hào hứng. “Ý hay đó anh Quân! Tớ rất thích chủ đề đó.”
“Vậy thì thống nhất nhé,” Minh Quân nói, cảm thấy một tia hy vọng len lỏi trong trái tim mình. “Ngày mai, khoảng hai giờ chiều, tớ sẽ đợi hai cậu ở cổng thư viện trường. Được chứ?”
“Được thôi!” Diệu Linh đáp ngay tắp lự. Gia Nhi tuy vẫn còn nghi ngờ nhưng cũng không muốn làm mất hứng bạn thân, nên chỉ gật đầu miễn cưỡng.
Khi cả ba đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi căng tin, một nhóm sinh viên khác đang vội vã chạy ngang qua. Một cậu sinh viên với chồng sách cao ngất ngưởng loạng choạng, dường như không nhìn thấy đường, suýt chút nữa là va vào Diệu Linh đang đứng sát lối đi. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như chậm lại đối với Minh Quân. Anh nhìn thấy rõ chồng sách đang nghiêng ngả, và gương mặt hoảng hốt của cậu sinh viên. Ký ức về những điều tồi tệ có thể xảy ra vì những tai nạn nhỏ nhặt nhất bỗng ùa về.
Minh Quân gần như theo bản năng, đưa tay kéo nhẹ Diệu Linh tránh sang một bên, khiến cậu sinh viên kia chỉ lướt qua vai cô, làm rơi vài quyển sách xuống đất. Tiếng “Rầm” khô khốc vang lên khi những cuốn sách va chạm với nền gạch. Cậu sinh viên vội vàng cúi xuống nhặt, liên tục xin lỗi.
Diệu Linh giật mình, quay lại nhìn Minh Quân với ánh mắt ngạc nhiên. “Cảm ơn anh, Quân. Nếu không có anh, chắc tớ đã bị mấy quyển sách đó đập vào đầu rồi.” Cô cười nhẹ, có chút bối rối.
Gia Nhi cũng chứng kiến cảnh tượng đó. Ban đầu cô hơi ngạc nhiên trước phản ứng nhanh nhẹn của Minh Quân, nhưng rồi lại nheo mắt nhìn anh. “Phản ứng nhanh thật đấy, Quân. Cứ như là cậu biết trước chuyện gì sẽ xảy ra vậy.” Lời nói của Nhi mang theo chút giễu cợt, nhưng cũng không thiếu sự dò xét.
Minh Quân chỉ cười nhạt, không đáp. Anh biết rõ mình đã can thiệp vào một sự kiện nhỏ, một thay đổi không đáng kể trong dòng thời gian. Nhưng liệu những gợn sóng nhỏ này có dẫn đến những cơn sóng lớn hơn trong tương lai? Anh nhìn Diệu Linh, cô đang cúi xuống nhặt giúp cậu sinh viên những quyển sách bị rơi, nụ cười dịu dàng vẫn nở trên môi. Anh thề sẽ bảo vệ nụ cười ấy, dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào. Cuộc hẹn ở thư viện ngày mai, có lẽ sẽ là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời cô, và cũng là một canh bạc lớn trong cuộc đời anh.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Chuyến Tàu Trở Về
- Chương 2 Bóng Dáng Áo Dài
- Chương 3 Bóng Áo Dài Trong Nắng Chiều
- Chương 4 Ánh Mắt Người Xa Lạ
- Chương 5 Chạm Mặt Nỗi Nhớ Mênh Mang
- Chương 6 Vang Bóng Một Thời và Ánh Mắt Định Mệnh
- Chương 7 Vang Bóng Một Thời Và Lời Hẹn Thư Viện
- Chương 8 Lời Thầm Thì Của Định Mệnh
- Chương 9 Ánh Mắt Nghi Ngờ Và Lời Hẹn Mới
- Chương 10 Gợn Sóng Đầu Tiên
- Chương 11 Gợn Sóng Đầu Tiên
- Chương 12 Ánh Lửa Trong Giấc Mơ
