Anh Trở Về Bên Em - Chương 6 Vang Bóng Một Thời và Ánh Mắt Định Mệnh

Chương trước Chương tiếp

“Nguyễn Tuân à? ‘Vang Bóng Một Thời’ là tập tùy bút kinh điển. Tôi nhớ có lần đọc một bài về thú chơi đèn lồng cổ, ông ấy miêu tả kỹ đến mức như người đọc đang ngửi thấy mùi giấy dó, nghe thấy tiếng cọt kẹt của khung tre vậy,” Minh Quân chậm rãi nói, ánh mắt vẫn trìu mến nhìn Diệu Linh. Anh cố tình chọn một chi tiết không quá phổ biến để gây ấn tượng, và quả thực, đôi mắt Linh đã mở to ngạc nhiên.

Diệu Linh khẽ thốt lên: “Ôi, đúng rồi! Anh cũng đọc bài đó sao? Không ngờ anh là dân kỹ thuật mà lại am hiểu văn chương đến vậy. Tớ cứ tưởng mấy cuốn này chỉ có bọn tớ mới chịu khó đọc thôi chứ.” Cô cười rạng rỡ, một nụ cười khiến trái tim Minh Quân ấm áp. Anh biết, đây là một điểm chung đầu tiên anh có thể dùng để rút ngắn khoảng cách.

“Văn chương cũng có cái hay riêng mà. Đôi khi nó giúp mình tĩnh tâm, thoát khỏi những con số khô khan,” Minh Quân đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo chút suy tư. Anh nhớ lại những đêm cô đơn trong tương lai, khi anh vùi đầu vào sách cũ để tìm chút an ủi sau khi mất cô.

Gia Nhi nãy giờ im lặng quan sát, bỗng lên tiếng: “Ấy chết, Quân nói nghe triết lý quá. Mà tớ thấy cậu lạ lắm nha. Hôm trước cậu còn lúi húi ở thư viện khu A, giờ lại xuất hiện ở đây, còn biết cả Nguyễn Tuân. Hay là có ẩn tình gì mà tớ không biết không?” Nhi nheo mắt, ánh nhìn sắc sảo như muốn xuyên thấu anh. Minh Quân biết, cô bạn thân này của Linh luôn nhạy bén và thẳng thắn.

“Nhi nói gì kỳ vậy,” Diệu Linh vội vã đỡ lời cho anh. “Chắc tại Quân cũng yêu văn học thôi mà. Anh có vẻ trầm tính hơn so với đám con trai học kỹ thuật khác.”

Minh Quân mỉm cười, lòng thầm cảm ơn Diệu Linh. “Chắc tại tôi lớn hơn các cậu vài tuổi, nên suy nghĩ cũng khác chút,” anh nói, cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác. “Mà Linh này, tuần tới khoa cậu có buổi ngoại khóa về làng nghề truyền thống phải không? Tôi nghe nói sẽ đi Bát Tràng?” Anh lại buột miệng nói ra một chi tiết trong tương lai mà bây giờ mới là năm 2016, thông tin này chưa được công bố rộng rãi.

Diệu Linh và Gia Nhi đồng loạt ngạc nhiên nhìn anh. “Sao anh biết?” Diệu Linh hỏi, đôi mắt to tròn ánh lên sự tò mò. “Thông báo mới chỉ gửi qua mail của lớp trưởng thôi mà. Anh đâu có học khoa Văn?”

Minh Quân giật mình. Anh đã quá vội vàng. Cái thói quen biết trước mọi thứ khiến anh mất cảnh giác. Anh lúng túng chữa lời: “À… thì… tôi nghe loáng thoáng mấy bạn khoa Văn nói chuyện ấy mà. Chắc là tin hành lang thôi. Tôi cứ tưởng là đã công bố rồi chứ.” Anh cố gắng giữ vẻ tự nhiên, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Mỗi lần anh cố gắng thay đổi, dòng thời gian dường như lại tạo ra những gợn sóng phản ứng.

Gia Nhi vẫn nhìn anh đầy nghi ngờ. “Tin hành lang mà rõ đến cả địa điểm Bát Tràng luôn hả? Quân ơi là Quân, cậu có gì giấu giếm bọn tớ không vậy?” Giọng Nhi mang theo chút trêu chọc nhưng cũng đầy vẻ thăm dò. Cô bé bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không bình thường ở Minh Quân.

Minh Quân chỉ cười gượng gạo, không giải thích thêm. Anh biết, càng nói nhiều, càng dễ lộ tẩy. “Thôi được rồi, tôi không trêu chọc các cậu nữa. Tôi có việc phải đi đây. Chúc hai cậu buổi chiều vui vẻ nhé,” anh nói, rồi vội vàng đứng dậy. Anh cần thời gian để trấn tĩnh lại và suy nghĩ về những bước đi tiếp theo. Mối quan hệ với Linh cần được xây dựng cẩn trọng, không thể để lộ sự thật quá sớm.

Khi Minh Quân đi khuất, Diệu Linh vẫn nhìn theo bóng lưng anh. Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ khi ở gần anh, một cảm giác quen thuộc đến khó tả. “Nhi này, cậu thấy Quân có gì đó kỳ lạ thật không?” Linh hỏi, giọng nói mang theo chút băn khoăn.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *