Anh Trở Về Bên Em - Chương 12 Ánh Lửa Trong Giấc Mơ
Tiếng phanh gấp và tiếng lốp xe rít lên chói tai vẫn còn vang vọng trong không khí. Diệu Linh, được Minh Quân ôm chặt, vẫn còn thẫn thờ. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiếc xe máy vừa lướt qua họ chỉ trong gang tấc, đủ để cảm nhận luồng gió lạnh buốt và mùi xăng khét lẹt. Minh Quân buông tay, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, kiểm tra từng cử động, từng biểu cảm.
“Linh, em không sao chứ?” Giọng anh trầm khẽ, mang theo một nỗi lo lắng chân thật đến lạ.
Diệu Linh lắc đầu, vẫn chưa hoàn hồn. “Tớ… tớ không sao. Cảm ơn anh, Quân. Nếu không có anh…” Cô không nói hết câu, nhưng cái nắm tay siết chặt của cô lên cánh tay anh đã nói lên tất cả.
Gia Nhi, từ nãy đến giờ vẫn đứng chết trân, chợt bừng tỉnh. Cô nhìn Minh Quân bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa đầy cảnh giác. “Anh Quân… sao anh biết trước được thế?” Nhi hỏi thẳng, không giấu giếm sự nghi ngờ. “Tên tài xế đó đi ẩu thật, nhưng anh phản ứng quá nhanh, cứ như anh… đã thấy trước rồi vậy.”
Minh Quân quay sang Nhi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Chỉ là phản xạ thôi, Nhi. Thấy chiếc xe lao đến nhanh quá, theo quán tính thì phải kéo Linh lại thôi.” Anh cười gượng, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Anh biết, hành động vừa rồi đã phơi bày một phần nào đó sự thật. Nhưng anh không hối hận. Nhìn Diệu Linh an toàn trong vòng tay mình, nỗi sợ hãi trong tương lai đã tan biến đi ít nhiều. Dù biết sẽ gây ra xáo trộn, anh vẫn sẽ làm lại hàng ngàn lần nữa.
Diệu Linh không chú ý đến sự căng thẳng ngầm giữa Nhi và Quân. Cô chỉ cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay anh. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết cận kề, anh đã ở đó, che chở cho cô. Cảm giác tin cậy này thật lạ lùng, nhưng cũng thật dễ chịu. “Thôi nào Nhi, đừng đoán mò nữa,” Linh nói, cố gắng xoa dịu không khí. “Anh Quân chỉ nhanh mắt thôi. Chúng ta về thôi, tớ thấy hơi mệt rồi.”
Cả ba cùng rời khỏi con phố, bước chân của Diệu Linh có vẻ chậm hơn bình thường. Minh Quân đi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn cô. Anh cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong không khí xung quanh, một cảm giác mong manh như thể một sợi tơ vô hình nào đó vừa bị giật đứt. Dòng thời gian, dù anh đã cố gắng nhẹ nhàng nhất, vẫn bắt đầu gợn sóng. Anh biết, việc cứu Linh khỏi tai nạn này chắc chắn sẽ dẫn đến những hậu quả không lường trước.
Trên đường về, Diệu Linh càng lúc càng im lặng. Cô cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ ập đến, và một cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong tâm trí, dù trời vẫn còn nắng. Đến trước cổng ký túc xá, cô chào tạm biệt Quân và Nhi, rồi vội vã lên phòng.
“Anh Quân này,” Nhi gọi với theo khi Linh đã đi khuất. “Anh có gì đó không ổn. Tối nay anh ở đâu, tớ sẽ tìm anh nói chuyện.” Ánh mắt Nhi sắc lạnh, không còn vẻ đùa cợt thường ngày.
Minh Quân nhìn theo bóng Linh, rồi quay sang Nhi. Anh biết mình không thể trốn tránh mãi. “Được thôi, Nhi. Tối nay tớ sẽ ở thư viện. Cậu muốn gặp thì cứ đến đó.” Anh nói, giọng kiên định. Anh biết đây là lúc anh phải đối mặt với những nghi ngờ.
Diệu Linh về đến phòng, vội vàng đặt túi sách xuống và nằm phịch xuống giường. Cơn mệt mỏi và cảm giác bất an cứ thế ập đến. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ của vụ tai nạn vừa rồi. Nhưng rồi, trong tiềm thức, một hình ảnh khác lại hiện lên rõ nét.
Trong giấc mơ, cô thấy mình đang đứng giữa một căn nhà bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa đỏ rực liếm láp mọi thứ, khói đen cuồn cuộn bao trùm. Giữa biển lửa ấy, có một người đàn ông. Anh ta quay lưng lại với cô, nhưng Linh vẫn cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng từ bóng lưng ấy. Anh ta cố gắng giơ tay ra, như muốn níu kéo một thứ gì đó, hay một ai đó. Gương mặt anh ta ẩn khuất trong bóng tối và khói lửa, nhưng Linh vẫn cảm thấy một nỗi đau thấu tim khi nhìn thấy anh. Ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn, nuốt chửng lấy người đàn ông, và một tiếng kêu xé lòng vọng lại trong không gian rực đỏ. Diệu Linh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi vã ra như tắm, tim đập loạn xạ. Ánh mắt cô vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi từ giấc mơ, và một câu hỏi mơ hồ hiện lên trong tâm trí: Người đàn ông đó là ai? Và tại sao cô lại có cảm giác quen thuộc đến vậy?
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Chuyến Tàu Trở Về
- Chương 2 Bóng Dáng Áo Dài
- Chương 3 Bóng Áo Dài Trong Nắng Chiều
- Chương 4 Ánh Mắt Người Xa Lạ
- Chương 5 Chạm Mặt Nỗi Nhớ Mênh Mang
- Chương 6 Vang Bóng Một Thời và Ánh Mắt Định Mệnh
- Chương 7 Vang Bóng Một Thời Và Lời Hẹn Thư Viện
- Chương 8 Lời Thầm Thì Của Định Mệnh
- Chương 9 Ánh Mắt Nghi Ngờ Và Lời Hẹn Mới
- Chương 10 Gợn Sóng Đầu Tiên
- Chương 11 Gợn Sóng Đầu Tiên
- Chương 12 Ánh Lửa Trong Giấc Mơ
