Anh Trở Về Bên Em - Chương 11 Gợn Sóng Đầu Tiên

Chương trước Chương tiếp

Minh Quân nhìn Diệu Linh, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và một nỗi nhớ vô hình. Anh khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Có lẽ, bởi vì tôi cũng từng có những trăn trở như vậy. Những điều mà chúng ta cảm nhận được về cuộc sống, về con người, thường rất khó để diễn đạt thành lời, phải không? Nhưng chính những sự mơ hồ ấy lại là chất liệu tuyệt vời nhất cho văn chương. Quan trọng là cách chúng ta nhìn nhận nó, và tìm ra một góc độ mới để kể lại.”

Diệu Linh lắng nghe từng lời, đôi mắt cô không rời khỏi gương mặt anh. Cô cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kết nối tâm hồn mình với Minh Quân, một sự đồng điệu hiếm có mà cô chưa từng tìm thấy ở bất kỳ ai khác. “Anh Quân nói đúng,” Linh khẽ thì thầm, giọng cô vẫn mang chút ngạc nhiên. “Tớ sẽ cố gắng tìm ra góc nhìn đó. Cảm ơn anh rất nhiều vì những gợi ý này.”

Gia Nhi ngồi đối diện, chứng kiến sự tương tác gần gũi đến kỳ lạ giữa hai người, không khỏi hắng giọng. “Hai người lại bắt đầu rồi. Nghe cứ như hai nhà triết học gặp nhau bên bờ sông Seine vậy. Thôi, tớ chịu thua. Nhưng Linh này,” Nhi cố ý nói lớn, liếc nhìn Minh Quân đầy ẩn ý, “cậu cẩn thận đấy. Mấy người đàn ông mà nói chuyện sâu sắc quá thường có âm mưu gì đó.”

Diệu Linh phì cười, đẩy nhẹ vai Nhi. “Cậu thôi đi, Nhi. Anh Quân chỉ đang chia sẻ những suy nghĩ của mình thôi mà.” Cô quay sang Minh Quân, vẻ mặt rạng rỡ. “Dù sao thì, những gì anh nói lúc nãy thực sự rất hay. Tớ cảm thấy như anh đã chạm đến những điều mà tớ vẫn luôn muốn viết nhưng chưa thành lời.”

Minh Quân nhìn Linh với ánh mắt dịu dàng, trong lòng anh dấy lên một cảm xúc khó tả. Tám năm, một khoảng thời gian dài đằng đẵng, nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Linh vẫn nguyên vẹn, vẫn tràn đầy sức sống và đam mê, anh lại cảm thấy như thể thời gian chưa từng trôi qua. Anh muốn níu giữ khoảnh khắc này mãi mãi, muốn bù đắp cho những tháng ngày vắng bóng của cô trong cuộc đời mình.

“Nếu em không ngại,” Minh Quân nói, giọng anh trầm ấm và chân thành, “tôi rất muốn đọc bản thảo truyện ngắn của em. Có thể tôi không phải là chuyên gia về văn chương, nhưng với góc nhìn của một người từng có những trải nghiệm tương tự, có thể tôi sẽ đưa ra được một vài gợi ý hữu ích, hoặc đơn giản là một người đọc đầu tiên có thể thấu hiểu những gì em muốn truyền tải.”

Diệu Linh mở to mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. “Thật sao ạ? Anh muốn đọc bản thảo của tớ ư?” Cô không giấu nổi sự vui mừng. Đối với một người viết, việc có người đọc và thấu hiểu tác phẩm của mình là một niềm hạnh phúc lớn lao. Huống chi, người đó lại là một người khiến cô cảm thấy đồng điệu đến lạ lùng như Minh Quân.

“Dĩ nhiên rồi,” Minh Quân đáp, nụ cười anh càng sâu hơn. “Tôi rất tò mò muốn biết thế giới nội tâm của em được thể hiện qua con chữ sẽ như thế nào.”

Gia Nhi nãy giờ im lặng, chăm chú quan sát mọi cử chỉ và lời nói của Minh Quân. Cô không bỏ qua ánh mắt anh dành cho Diệu Linh, hay cái cách anh khéo léo biến lời đề nghị đọc bản thảo thành một lời ngỏ đầy tinh tế. Nhi nhếch mép, khẽ ho một tiếng. “Ồ, vậy là từ giờ Linh có thêm một “fan cứng” kiêm “nhà phê bình” rồi. Không biết vị “kỹ sư triết học” này có đủ trình độ để hiểu hết cái sự phức tạp trong đầu con bạn tôi không nhỉ?”

Diệu Linh lườm Gia Nhi một cái, nhưng cô không thể giấu được sự phấn khích. “Anh Quân đừng nghe cậu ấy nói lung tung. Tớ rất vui nếu anh đọc và cho tớ lời khuyên. Vậy... khi nào thì tiện cho anh?”

Minh Quân suy nghĩ một chút. “Chiều Chủ Nhật này, tôi rảnh. Nếu em cũng không bận, chúng ta có thể gặp nhau ở quán cà phê hôm trước, hoặc thư viện cũng được. Tùy em chọn.”

“Chiều Chủ Nhật thì tuyệt quá!” Diệu Linh gật đầu lia lịa. “Vậy mình gặp ở quán cà phê cũ nhé. Tớ sẽ mang bản thảo đi.” Cô cười rạng rỡ, trong lòng tràn đầy mong đợi. Cuộc hẹn đầu tiên của họ, không phải là một buổi hẹn hò lãng mạn, mà là một cuộc gặp gỡ giữa hai tâm hồn đồng điệu, nơi những câu chữ sẽ là cầu nối. Minh Quân nhìn nụ cười của Diệu Linh, trái tim anh ấm áp. Đây chính là khởi đầu mà anh mong muốn, một gợn sóng nhỏ bé nhưng đầy hy vọng trên dòng thời gian đang dần thay đổi.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *