Anh Trở Về Bên Em - Chương 2 Bóng Dáng Áo Dài
Minh Quân lao ra khỏi ký túc xá, lướt qua những hành lang quen thuộc mà tám năm qua anh chỉ còn gặp trong ký ức. Mùi hoa sữa đầu mùa thoang thoảng trong gió, tiếng xe máy vè vè trên đường, tiếng cười nói xôn xao của sinh viên vọng lại từ sân trường – tất cả đều chân thật đến mức anh tưởng mình vẫn đang mơ. Nhưng cái lạnh buốt của gió thổi qua cơ thể, cảm giác đói meo trong bụng và nhịp đập điên cuồng của trái tim nhắc nhở anh rằng đây là thực tại. Anh đã về. Anh đã có cơ hội thứ hai.
Anh sải bước thật nhanh, đôi chân tự động rẽ vào con đường quen thuộc dẫn đến Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn. Diệu Linh học ngành Ngữ Văn ở đó. Tâm trí anh ngập tràn hình ảnh của cô: đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò, nụ cười dịu dàng, mái tóc dài đen nhánh thường xuyên buông xõa trên bờ vai gầy. Anh nhớ tất cả, nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Nhưng liệu cô còn nhớ anh không? Hay anh chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong quá khứ của cô, người bạn học cùng khóa từng đi qua cuộc đời cô như một cơn gió nhẹ?
Đến trước cổng khoa, anh dừng lại, hít thở thật sâu. Cả khuôn viên ngập tràn sinh viên đi lại tấp nập. Anh lướt mắt tìm kiếm, từng gương mặt lướt qua như những thước phim quay chậm. Sự lo lắng và háo hức hòa quyện, tạo nên một cảm giác vừa mong chờ vừa sợ hãi. Anh sợ điều gì đó đã thay đổi, sợ cô không còn ở đây, sợ đây chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi rồi anh lại trở về với thực tại đau đớn năm 2024.
Anh đi chậm rãi qua khu thư viện, ngó vào những phòng học. Không có Linh. Anh đến căng tin của khoa, nơi cô và Nhi thường ngồi nhâm nhi cốc trà đào và tám chuyện. Căng tin đông đúc, ồn ào, nhưng vẫn vắng bóng dáng quen thuộc ấy. Một nỗi thất vọng nhỏ bắt đầu len lỏi, nhưng anh không cho phép mình bỏ cuộc. Anh đã trở về, anh phải tìm thấy cô.
Bỗng, một bóng dáng thanh thoát lướt qua tầm mắt anh. Mái tóc đen dài, tà áo dài trắng tinh khôi phấp phới trong gió chiều. Không lẫn vào đâu được. Trái tim Minh Quân như ngừng đập, rồi lại tăng tốc một cách điên cuồng. Anh gần như quên mất cách hít thở. Cô đang đi ra từ một giảng đường, trên tay ôm chồng sách văn học dày cộp. Bên cạnh cô là một cô gái tóc tém, nói cười ríu rít – Trần Gia Nhi, bạn thân của Linh.
Minh Quân đứng sững lại sau một gốc cây bàng lớn, cố gắng điều chỉnh hơi thở và nhịp tim. Anh nhìn Diệu Linh. Cô vẫn vậy, vẫn nét đẹp dịu dàng, đôi mắt to ngời sáng, đôi môi chúm chím khi lắng nghe Nhi nói. Cô vẫn còn sống. Cô đang đứng ngay trước mắt anh, bằng xương bằng thịt, không phải là hình ảnh mờ nhạt trong ký ức hay tấm ảnh thờ lạnh lẽo. Một dòng nước mắt nóng hổi bất giác chảy dài trên má anh, nhưng anh không hề hay biết. Cảm giác nhẹ nhõm, hạnh phúc và cả nỗi đau quá khứ dâng trào, nghẹn ứ nơi lồng ngực.
Anh muốn chạy đến, ôm lấy cô thật chặt, nói với cô rằng anh đã về, rằng anh sẽ không bao giờ để cô rời xa anh nữa. Nhưng lý trí kéo anh lại. Anh không thể. Anh là một người xa lạ với cô gái 21 tuổi này. Nếu anh hành động bốc đồng, anh sẽ chỉ khiến cô sợ hãi, thậm chí còn đẩy cô ra xa hơn. Anh phải cẩn trọng, phải kiên nhẫn. Định mệnh đã cho anh cơ hội, anh không thể phí hoài nó.
“Linh này, tối nay đi ăn kem không? Tớ vừa khám phá ra một quán mới siêu ngon luôn!” Nhi hào hứng nói, tay khoác vai Diệu Linh.
Diệu Linh mỉm cười dịu dàng, “Tớ phải về nhà ăn cơm với mẹ đã. Bà lại cằn nhằn chuyện tớ cứ mãi theo đuổi văn chương mà không chịu học kinh tế mất. Cậu biết đấy, mẹ tớ luôn muốn tớ nối nghiệp gia đình.”
Minh Quân nghe rõ từng lời. Những cuộc trò chuyện quen thuộc, những nỗi lo lắng của Linh về mẹ, về định hướng tương lai. Tất cả đều giống hệt như những gì anh đã trải qua cùng cô trong quá khứ. Anh chợt nhận ra, anh đã trở về đúng thời điểm, trước khi những biến cố lớn ập đến, trước khi mối quan hệ của họ bắt đầu chớm nở, và quan trọng hơn, trước khi bi kịch xảy ra.
Diệu Linh và Nhi rẽ vào một con hẻm nhỏ bên cạnh trường, dẫn đến khu nhà trọ mà Linh thuê gần đó. Minh Quân vẫn đứng đó, dõi theo bóng lưng cô cho đến khi khuất hẳn. Anh không thể tin được mình đã tìm thấy cô, đã nhìn thấy cô bình an vô sự. Cảm giác như vừa hoàn thành một nhiệm vụ bất khả thi. Nhưng anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và đầy rẫy những thách thức. Anh phải tìm cách tiếp cận cô, tạo lại mối quan hệ, và quan trọng nhất, ngăn chặn cái chết định mệnh năm 2017. Anh sẽ làm tất cả, dù phải đánh đổi chính mình.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 1 Chuyến Tàu Trở Về
- Chương 2 Bóng Dáng Áo Dài
- Chương 3 Bóng Áo Dài Trong Nắng Chiều
- Chương 4 Ánh Mắt Người Xa Lạ
- Chương 5 Chạm Mặt Nỗi Nhớ Mênh Mang
- Chương 6 Vang Bóng Một Thời và Ánh Mắt Định Mệnh
- Chương 7 Vang Bóng Một Thời Và Lời Hẹn Thư Viện
- Chương 8 Lời Thầm Thì Của Định Mệnh
- Chương 9 Ánh Mắt Nghi Ngờ Và Lời Hẹn Mới
- Chương 10 Gợn Sóng Đầu Tiên
- Chương 11 Gợn Sóng Đầu Tiên
- Chương 12 Ánh Lửa Trong Giấc Mơ
