Anh Trở Về Bên Em - Chương 9 Ánh Mắt Nghi Ngờ Và Lời Hẹn Mới

Chương trước Chương tiếp

Nhi nheo mắt nhìn Minh Quân, không che giấu sự dò xét. Không khí giữa ba người bỗng trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn đang kéo giãn đến cực hạn. Minh Quân vẫn giữ nụ cười điềm đạm trên môi, nhưng trong lòng anh lại dấy lên một nỗi lo lắng mơ hồ. Nhi vẫn luôn sắc sảo như vậy, và việc che giấu ký ức tương lai trước mắt cô bạn thân của Diệu Linh chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.

“Cậu nói đúng, có lẽ tôi hơi bất thường thật,” Minh Quân đáp, giọng anh vẫn trầm tĩnh, pha chút tự trào. Anh đưa tay day day thái dương, giả vờ như đang suy nghĩ. “Có thể là do tôi làm kỹ thuật nhiều quá, quen với việc phân tích dữ liệu, đọc vị các thuật toán phức tạp. Đôi khi, những điều đó khiến tôi nhìn cuộc sống theo một cách khác, cố gắng tìm ra quy luật hay những tầng ý nghĩa ẩn giấu. Vả lại, tôi cũng thích đọc sách, đặc biệt là những tác phẩm kinh điển về triết học và tâm lý. Những cuốn sách đó giúp tôi hiểu hơn về con người và những động lực sâu xa trong họ.”

Diệu Linh khẽ thở phào nhẹ nhõm, dường như cô cũng cảm thấy sự căng thẳng mà Nhi vừa tạo ra. Cô nhìn Minh Quân bằng ánh mắt tò mò hơn là nghi ngờ. “Vậy ra là thế. Tớ thấy anh nói cũng có lý. Đôi khi những người làm khoa học lại có cái nhìn rất sâu sắc về cuộc sống, khác hẳn với dân văn chương bọn tớ.” Linh mỉm cười, cố gắng xoa dịu bầu không khí. “Dù sao thì, những gì anh nói lúc nãy thực sự rất hay. Tớ cảm thấy như anh đã chạm đến những điều mà tớ vẫn luôn muốn viết nhưng chưa thành lời.”

Minh Quân nhìn Diệu Linh, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và biết ơn. Cô vẫn luôn là người thấu hiểu anh nhất, dù ở thời điểm nào. “Đó là một lời khen quý giá đối với tôi. Cậu có thể thử viết về những câu chuyện nhỏ, những khoảnh khắc đời thường mà người ta dễ dàng bỏ qua. Ví dụ như ánh mắt của một người bán hàng rong giữa dòng xe cộ tấp nập, hay sự cô đơn của một ông lão ngồi một mình trong công viên. Đôi khi, những điều bình dị đó lại ẩn chứa cả một thế giới cảm xúc.”

Nhi vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục. Cô chống cằm, ánh mắt không rời Minh Quân. “Nghe cũng hợp lý đấy. Nhưng mà sao tớ thấy cậu nói cứ như thể cậu đã tự mình trải qua hết tất cả những điều đó rồi ấy. Cậu mới hai mươi mấy tuổi đầu, làm gì mà đã suy tư sâu sắc như ông cụ non thế chứ?”

Minh Quân chỉ cười, không đáp lời Nhi. Anh biết mình không thể giải thích thêm, và càng cố gắng thì càng dễ lộ sơ hở. Thay vào đó, anh quay sang Diệu Linh. “Linh à, cậu có bản thảo truyện ngắn nào không? Nếu không phiền, tôi rất muốn được đọc thử. Tôi nghĩ rằng, với góc nhìn và sự nhạy cảm của cậu, chắc chắn sẽ có những tác phẩm rất độc đáo.”

Diệu Linh mắt sáng lên. “Thật sao? Anh muốn đọc truyện của tớ ư? Tớ có một vài truyện ngắn đang viết dở, với lại cũng có một kịch bản nhỏ về một cô gái đi tìm lại ký ức đã mất trong thành phố này. Nếu anh không chê, tớ sẽ đưa anh đọc thử.”

“Không chê chút nào cả. Ngược lại là đằng khác,” Minh Quân vui vẻ đáp. “Vậy thì thế này nhé, nếu cậu rảnh vào cuối tuần, chúng ta có thể hẹn nhau ở thư viện trường hoặc một quán cà phê nào đó. Cậu có thể mang bản thảo đến, chúng ta cùng đọc và trao đổi về nó. Tôi nghĩ sẽ rất thú vị đấy.” Anh cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Đây chính là cơ hội để anh gần gũi với cô hơn, để xây dựng lại mối quan hệ mà anh đã đánh mất.

Diệu Linh gật đầu lia lịa, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ. “Được chứ! Tớ rất sẵn lòng. Vậy để tớ xem lịch rồi nhắn tin cho anh nhé.”

Nhi ngồi bên cạnh, nghe cuộc hẹn của hai người mà không khỏi nhíu mày. Cô liếc nhìn Minh Quân một cái đầy ẩn ý, như muốn nói: "Tôi sẽ theo dõi cậu đấy, đừng hòng làm gì mờ ám." Minh Quân nhận ra ánh mắt đó, và anh biết rằng cuộc chiến để giữ kín bí mật của mình sẽ còn gian nan hơn rất nhiều so với những gì anh đã tưởng tượng.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *