Anh Trở Về Bên Em - Chương 3 Bóng Áo Dài Trong Nắng Chiều

Chương trước Chương tiếp

Minh Quân tiếp tục sải bước, lòng nóng như lửa đốt. Anh lao đến căng tin của khoa, nơi thường tập trung đông sinh viên vào giờ nghỉ trưa. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng trò chuyện ồn ào và mùi thức ăn quen thuộc xộc vào mũi, nhưng anh chẳng bận tâm. Đôi mắt anh lướt qua từng dãy bàn, từng nhóm người, tìm kiếm một bóng hình đã in sâu vào tâm khảm.

Và rồi, anh thấy cô. Ngay góc trong cùng của căng tin, dưới tán cây bàng cổ thụ rợp bóng mát, Diệu Linh đang ngồi. Trái tim Minh Quân như ngừng đập. Cô vẫn vậy, vẫn nét dịu dàng ấy, với mái tóc dài đen nhánh buông xõa ngang vai, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò khi đang chăm chú đọc một cuốn sách. Chiếc áo dài trắng tinh khôi cô thường mặc khi đi học Ngữ Văn nay đã trở thành hiện thực, không còn là ký ức xa vời. Cô đang cười, nói chuyện sôi nổi với một cô gái khác – Trần Gia Nhi, bạn thân của Linh, với mái tóc tém cá tính và nụ cười rạng rỡ.

Minh Quân đứng sững lại, như bị đóng băng. Bao nhiêu cảm xúc dâng trào. Niềm vui sướng, nỗi nhớ nhung, sự hối hận và cả nỗi sợ hãi tột cùng. Cô ấy đang ở đây, còn sống, ngay trước mắt anh. Không phải là một hình ảnh mờ ảo trong giấc mơ, không phải là một cái tên khắc trên bia mộ lạnh lẽo. Cô ấy thật sự đang ngồi đó, sống động và tràn đầy sức sống. Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má anh, mặn chát.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Không thể để lộ ra sự khác thường. Anh không còn là Minh Quân vô tư của năm 2016 nữa, mà là một người đàn ông mang theo cả một quá khứ đau thương và một tương lai đầy gánh nặng. Anh phải tiếp cận cô một cách tự nhiên nhất, như thể đây chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ giữa những người bạn học cũ.

Anh bước đi chậm rãi, tiến về phía bàn của Diệu Linh, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể. Khi chỉ còn cách vài bước chân, anh giả vờ như vừa nhìn thấy cô, ánh mắt lướt qua rồi dừng lại. "Diệu Linh?" Anh gọi, giọng hơi khàn nhưng đủ để cô nghe thấy giữa những tiếng ồn ào.

Diệu Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô chớp chớp vài cái, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên. Cô khẽ nheo mắt nhìn anh, cố gắng lục lọi trong ký ức. "À... Minh Quân phải không? Lâu quá không gặp!" Cô nở nụ cười nhẹ, có chút bối rối nhưng vẫn rất đỗi dịu dàng. Bên cạnh, Gia Nhi ngừng cười, quay sang nhìn anh với ánh mắt dò xét, pha chút tò mò.

"Đúng rồi," Minh Quân đáp, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Anh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nghe lại giọng nói của cô, thấy lại nụ cười của cô. "Em vẫn khỏe chứ?"

"Em khỏe," Diệu Linh đáp, rồi quay sang giới thiệu với Gia Nhi. "Đây là Minh Quân, bạn học cùng khóa của mình." Cô lại nhìn anh, "Anh cũng học ở đây à?"

Minh Quân gật đầu, "Anh... có chút việc ở khoa, tiện ghé qua. Thấy em nên chào." Anh không thể nói rằng anh đã bỏ tất cả mọi thứ để tìm cô, rằng anh đến đây chỉ vì cô. "Em đang làm gì vậy?"

"Bọn em đang nghỉ trưa thôi. Đang định ra quán cà phê gần đây ngồi cho mát," Diệu Linh trả lời, mắt liếc sang Gia Nhi. "Anh có bận gì không? Nếu không, anh đi cùng bọn em cho vui."

Tim Minh Quân đập thình thịch. Đây là cơ hội! "Anh cũng vừa xong việc. Nếu không phiền, anh đi cùng được chứ?"

Gia Nhi nhếch mép cười, ánh mắt như muốn xuyên thủng anh, nhưng Diệu Linh chỉ mỉm cười, "À... được chứ. Vậy mình đi thôi."

Ba người cùng rời căng tin, đi bộ qua những lối đi rợp bóng cây. Minh Quân bước cạnh Diệu Linh, khoảng cách giữa họ gần đến mức anh có thể cảm nhận được mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô. Từng bước chân anh đều nhẹ bẫng, nhưng trong lòng lại là cả một cơn bão cảm xúc. Anh nhìn Diệu Linh, nhìn cô tươi cười trò chuyện với Gia Nhi, đôi khi quay sang nói với anh một câu. Mỗi lời cô nói, mỗi cử chỉ của cô đều là báu vật mà anh đã đánh mất và giờ đây được tìm lại.

Khi đến quán cà phê quen thuộc gần cổng trường, cả ba chọn một bàn ngoài trời. Không khí trong lành hơn, tiếng nhạc dịu nhẹ hơn, và Minh Quân cảm thấy mình như đang lơ lửng giữa mơ và thực. Anh lắng nghe Linh kể về những môn học, về dự định viết lách của cô, những điều mà anh đã biết từ trước. Anh cố gắng tương tác một cách tự nhiên nhất, nhưng đôi khi, một câu nói của anh lại vô tình tiết lộ sự "biết trước" quá rõ ràng, khiến Diệu Linh chớp mắt ngạc nhiên, còn Gia Nhi thì càng thêm cảnh giác.

"Em đang viết truyện ngắn hả? Anh nhớ em từng kể về ước mơ đó từ hồi cấp ba mà," Minh Quân lỡ lời. Diệu Linh hơi sững lại, cô và anh không hề thân đến mức anh có thể nhớ rõ ước mơ của cô từ cấp ba. "À... ý anh là, em nhìn có vẻ rất có năng khiếu với văn chương." Anh vội vàng chữa lời, nhưng ánh mắt của Diệu Linh đã thấp thoáng sự tò mò, và ánh mắt của Gia Nhi thì càng lúc càng sắc bén.

Minh Quân biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Anh đã chạm được vào cô, đã nói chuyện được với cô. Nhưng để thay đổi định mệnh, anh phải vượt qua rất nhiều trở ngại, từ việc giữ kín thân phận thật, đến việc đối phó với những ánh mắt nghi ngờ, và quan trọng nhất, là đối mặt với chính dòng thời gian đang cố gắng kéo mọi thứ trở lại quỹ đạo cũ. Anh nhìn Diệu Linh, cô gái đang ngồi trước mặt anh, rạng rỡ như ánh nắng chiều. Anh sẽ không để mất cô một lần nữa, cho dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *