Anh Trở Về Bên Em - Chương 7 Vang Bóng Một Thời Và Lời Hẹn Thư Viện

Chương trước Chương tiếp

“Anh có vẻ rất... quan tâm đến văn học mà,” Diệu Linh hoàn thành câu, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ thắc mắc. “Có phải anh cũng định theo ngành này không?”

Minh Quân mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự chua chát mà chỉ mình anh hiểu. “Không, tôi học kỹ thuật thôi. Nhưng thỉnh thoảng cũng thích đọc sách để đầu óc thư giãn. Với lại, tôi có một người bạn rất mê văn học, thường xuyên kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện thú vị về nó.” Anh khéo léo lái câu chuyện, mượn cớ “người bạn” để che giấu sự thật. Anh hướng ánh mắt về phía Diệu Linh, ánh mắt trìu mến. “À, mà Linh có viết lách gì không? Thấy cậu đọc sách chăm chú thế này, chắc cũng có cảm hứng sáng tạo lắm nhỉ?”

Nhi lập tức xen vào, giọng điệu tự hào: “Ôi giời, Quân mà hỏi đúng tủ rồi đấy! Linh nhà tớ là cây bút triển vọng của khoa Văn đó nha. Tương lai chắc chắn sẽ là nhà văn nổi tiếng luôn.” Nhi vỗ vai Diệu Linh, khiến cô bạn khẽ đỏ mặt vì ngượng.

Diệu Linh ngượng ngùng: “Nhi nói quá rồi. Tớ chỉ viết mấy truyện ngắn thôi, với lại đang ấp ủ một cái kịch bản nhỏ.” Cô quay sang Minh Quân, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hứng thú. “Anh có vẻ hiểu biết rộng thật đấy. Anh đọc những cuốn nào rồi? Hay là có đề tài nào anh thấy hay để tớ thử viết không?”

Minh Quân cảm thấy một làn sóng ấm áp dâng lên trong lòng. Cô vẫn vậy, vẫn tràn đầy nhiệt huyết và sự tò mò về cuộc sống. “Thật sao? Vậy thì hay quá. Tôi nghĩ cậu có thể thử khai thác những câu chuyện về con người và cuộc sống đô thị hiện đại. Đôi khi, những điều bình dị nhất lại ẩn chứa nhiều điều đáng để suy ngẫm, và đó lại là những chất liệu quý giá cho người viết.” Anh cố gắng đưa ra một gợi ý chung chung, nhưng lại đúng với hướng viết mà Linh sẽ theo đuổi trong tương lai, nơi cô tìm thấy tiếng nói của chính mình.

Nhi vẫn không bỏ qua sự bất thường. Cô khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc sảo nhìn Minh Quân: “Này này, Quân, cậu có vẻ biết rõ về Linh quá nhỉ? Cứ như thể đã quen biết từ lâu lắm rồi ấy.” Cô nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ. “Hay là cậu đã ‘stalk’ Linh rồi hả? Tớ phải đề phòng đây.”

Minh Quân bật cười, một tiếng cười gượng gạo nhưng cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể. “Nhi nói gì lạ vậy. Tôi chỉ nghe bạn bè kể về Linh thôi. Với lại, ai chẳng biết Nguyễn Diệu Linh là hoa khôi của khoa Văn, lại còn học giỏi, viết hay nữa. Đâu cần phải ‘stalk’ mới biết đâu.” Anh khẽ liếc nhìn Diệu Linh, thấy cô cũng đang nhìn anh với một nụ cười nhẹ, có vẻ cô không quá để tâm đến lời trêu chọc của Nhi. Dường như cô đã quen với sự thẳng thắn của cô bạn thân.

“Thôi được rồi, dù sao thì Quân cũng là bạn của Nam, tớ cũng không quá lo lắng đâu,” Nhi nói, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ đề phòng, như thể cô vẫn còn một dấu hỏi lớn trong đầu. “Mà thôi, bọn tớ cũng sắp đến giờ học rồi. Quân có định ngồi đây nói chuyện phiếm mãi không đấy?”

Minh Quân nhìn đồng hồ. Anh đã ở đây khá lâu rồi, và có vẻ Nhi không muốn anh ở lại thêm nữa. “À, ừ. Tôi cũng có việc phải làm đây. Rất vui được nói chuyện với hai cậu.” Anh đứng dậy, ánh mắt lần nữa dừng lại trên Diệu Linh, muốn níu giữ thêm chút khoảnh khắc này. “Linh này, nếu có lúc nào rảnh, chúng ta có thể nói chuyện thêm về văn học được không? Tôi nghĩ mình có thể chia sẻ một vài cuốn sách hay, hoặc cậu có thể kể cho tôi nghe về những gì cậu đang viết.”

Diệu Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rỡ như vừa tìm thấy một người tri kỷ. “Được thôi, Quân! Rất sẵn lòng. Hay là tuần sau, nếu anh không bận, chúng ta có thể hẹn nhau ở thư viện trường? Tớ đang cần tìm thêm tư liệu cho kịch bản của mình.”

Minh Quân cảm thấy một niềm hy vọng lóe lên, rực rỡ hơn bất cứ tia nắng nào ngoài kia. “Chắc chắn rồi. Vậy nhé, tôi đi trước đây. Chào hai cậu.” Anh vẫy tay chào và quay lưng bước đi, nhưng trong lòng anh, trái tim đang đập mạnh mẽ vì lời hẹn hò đầu tiên sau nhiều năm, một lời hẹn hò mà anh biết rõ nó quan trọng đến nhường nào. Anh cần phải chuẩn bị thật kỹ cho lần gặp tới, để mỗi bước đi đều đưa anh gần hơn đến mục tiêu cứu rỗi cô, để anh không phải một lần nữa chứng kiến bi kịch của cuộc đời cô diễn ra.

Chương trước Chương tiếp
Đánh giá truyện
Rate this story

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *